Đôi dép

Đôi dép magnify

Ước gì chỉ cần một lần anh chép tặng em
Bài thơ mà người ta kể về đôi dép
Bởi chỉ có nỗi nhớ ở trong lòng tha thiết
Thì những vật tầm thường mới viết được thành thơ

Anh là chiếc phải nhé, em thích bên trái cơ
Đố anh thiếu em mà đi bình thường được đấy
Sao anh cứ ngang ngược thích bám đường lò cò nhảy
Có em song hành, có phải vất vả được sẻ chia

Có em trong đời, anh cứ đàng hoàng bước đi
Con đường công danh còn dài và gai góc lắm
Dẫu anh lên đỉnh cao hay hụt chân xuống vực thẳm
Em vẫn song hành, cùng gánh vác những nhục vinh

Thiếu em trong đời, anh sẽ thấy chênh vênh
Dẫu bên cạnh (em biết) rồi anh cũng sẽ tìm được người thay thế
Nhưng giống đến mấy cũng đều là không thể
Người ta sẽ biết ngay không phải cùng một đôi

Đến bao giờ anh mới thấy mình lẻ loi
Khi mà phải trái với anh giờ đây vẫn là hai thế giới
Em vẫn song hành, dõi theo và chờ đợi
Ngày anh nhận ra cần có em trong đời….

Leave a Reply