Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách

Kết quả trận kịch chiến sáng nay đã làm bao trái tim người hâm mộ đội Đức tan vỡ, nhưng thật ra đó cũng là điều bình thường. Cuộc sống đã chỉ ra rằng không phải lúc nào người chơi giỏi hay hay hơn sẽ thắng. Vẫn còn những điều mà ta không thể hiểu được vẫn diễn ra, và ta gọi đó là số mệnh hay định mệnh. Sáng nay định mệnh đã ưu ái cho đội Pháp với thần tài Antoine Griezmann, nên các bạn hâm mộ Đức cũng không cần phải đau buồn thêm nữa, cũng giống như tôi cũng đã không đau buồn khi đội tuyển của các bạn chiến thắng đội bóng Màu-Thiên-Thanh mà tôi yêu quý.

Cũng vừa hay, một bạn trẻ nhắn trên FB hỏi tôi liệu có cách nào để vượt qua nỗi buồn của việc thi hỏng. Thật ra thi hỏng hay thi trượt là điều rất bình thường trong cuộc sống, nhưng áp lực của cái tôi đã đè nặng lên mỗi chúng ta vì phải giữ thể diện với những người chung quanh. Kiểu như: “Ơ, lại thi hỏng cơ à? Giỏi thế mà cũng thi hỏng à? Đề thi dễ mà, thế mà cũng hỏng!“…vâng vâng và vâng vâng. Tôi có thể nói với bạn rằng tôi thi hỏng như cơm bữa và tần suất thi hỏng của tôi là gấp đôi so với thi đậu. Lần đầu thi hỏng (một kỳ thi rất quan trọng), tôi buồn không thể tả, chẳng thiết cơm nước và thu lu mình vào 1 góc, nước mắt nước mũi đầm đìa, tự nhủ: Thôi, đời mình thế là hết!. Nhưng qua hết cơn đó, lại tự nhủ, phải học hành lại để thi tốt hơn thôi, và thế lại chuyên tâm ôn luyện, và cuối cùng cũng vượt qua được kỳ thi.

Tôi học được một điều quan trọng từ chuyện này: việc thi hỏng hay thi trượt (tạm gói gọn chung là thất bại) cũng có giá trị riêng của nó. Lúc đó bạn sẽ phải xem xét, học hành hay ngâm cứu kỹ càng hơn, cẩn thận hơn và qua đó cũng nhớ & khắc ghi lâu hơn. Và nếu có thể được, lâu lâu cũng nên tự mình thi trượt, thi hỏng để tự nhắc nhở mình phải luôn nỗ lực và cố gắng hơn.

Thất bại là điều cần thiết, vấn đề là chúng ta nhìn nhận như thế nào từ thất bại đó. Mỗi thất bại luôn đi kèm với 1 thử thách để chúng ta vượt lên chính bản thân mình. Và mỗi lần chúng ta vượt lên chính bản thân mình, chúng ta lại thấy mình tiến bộ hơn và vững bước hơn để đi về phía trước. Và sau khi trải qua cả thất bại và thành công, bạn sẽ thấy rằng sự thất bại cũng đẹp đẽ và giá trị không thua kém gì thành công, dĩ nhiên chỉ có bạn mới có thể thấy được sự đẹp đẽ và giá trị này. Nhưng có sao đâu, hãy để sự thành công cho người ngoài thấy, còn tự mình, hãy chiêm ngưỡng sự thất bại cùng vẻ đẹp riêng của nó.

Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách
– Chung Ju-Yung, Founder and honorary chairman of Hyundai.

Philip Hung Cao
#tekfarmer
Saigon, 07/2016

Một ngày nào đó bạn sẽ quên, nhưng ký ức vẫn còn luôn theo bạn mãi…

Và đêm nay tôi đã gặp lại ký ức của mình, khi bắt gặp một đứa bé trai lang thang dưới trời mưa như trút nước của Sài Gòn, như một đêm mưa hằng nhiều năm về trước ở Huế. Đứa bé rét run và toàn thân ướt đẫm vì cơn mưa nặng hạt, khẽ đến bên tôi và rụt rè xin ít tiền, khi tôi đang ngồi ăn ở một quán bún bò ở dọc đường. Tôi rút ra một ít tiền lẻ cho nó, rồi lại tiếp tục cắm đầu vào tô bún bò đang ăn dở, nhưng diễn biến tiếp theo đã phải khiến tôi không thể không dõi theo. Đứa bé sau khi cám ơn tôi đã cho nó ít tiền, đã đi đến cạnh cô chủ quán và khẽ hỏi liệu cô có thể bán cho nó một ít bún bò với số tiền lẻ mà tôi vừa cho nó hay không, và dĩ nhiên những gì nó nhận được chỉ là cái lắc đầu. Đứa bé lặng lẽ đi ra và ngồi dưới mái hiên nhà cạnh quán. Và dù dưới tiếng mưa nặng hạt, tôi vẫn có thể nghe văng vẳng được tiếng khóc ấm ức và uất nghẹn của nó. Và ngay lúc đó, ký ức của tôi chợt ùa về một cách mạnh mẽ và bất ngờ. Hình như tôi đang là đứa bé đó, cũng định bỏ nhà ra đi vào một đêm mưa nặng hạt với cái bụng đói meo, bỏ nhà ra đi để không còn phải nghe những lời khinh miệt từ người khác đổ lên đầu nó, lên gia đình nó. Nhưng đứa bé ngày xưa vẫn còn may mắn là nó vẫn còn đó một mái ấm gia đình, để nó khao khát quay về trong đêm mưa lạnh giá. Đứa bé đêm nay, tôi không biết nó có một mái ấm để quay về hay không, nhưng tôi thấy vẫn còn đó đôi mắt đỏ hoe cùng tiếng khóc uất nghẹn, và nước mắt của nó hình như đã hoà lẫn vào cùng với những giọt mưa đang lăn dài trên má. Tôi gọi tính tiền và kèm theo một lời nhắn cho cô chủ quán: “Cô bán giùm tôi một tô bún bò cho cháu bé vừa nãy.”

Tôi bước đến bên cạnh đứa bé, khẽ nói với nó: “Vào ăn bún bò đi cho nóng rồi hãy về nhà, đừng dầm mưa nữa. Chú mua cho cháu rồi.” Nó ngẩng đầu lên, bất ngờ và bối rối, lí nhí nói lời cám ơn tôi, khi những bước chân tôi đã xa dần dưới cơn mưa nặng hạt…

Tôi đã nghe nhiều về việc có những đứa trẻ giả vờ tội nghiệp và đáng thương để khiến người khác động lòng bố thí ở cái xứ Sài Gòn này. Nhưng tôi đã nghĩ, nếu đứa bé tối nay lừa tôi, cùng lắm tôi cũng chỉ mất một tô bún bò. Nhưng nếu không phải thì sao? Ít nhất nó cũng đã có được một tô bún bò ấm lòng lấp đầy cái bụng đói mốc meo kia. Ít nhất nó cũng có được một chút gì đó ấm áp giữa đêm mưa lạnh lẽo này. Và quan trọng hơn, tôi chỉ mong nó sẽ vượt qua đêm mưa, sống tốt và nhiều năm sau nếu nó có gặp một đứa bé khác giữa đêm mưa lạnh giá như thế này, ký ức của nó về đêm nay sẽ sống lại và hy vọng rằng nó cũng sẽ làm như những gì tôi đã làm đêm nay….

Một ngày nào đó có thể bạn sẽ quên, nhưng ký ức vẫn còn luôn theo bạn mãi…

Philip Hung Cao
#tekfarmer
09/2015

Giọt Nước Mắt Của Người Đàn Ông

Tôi vẫn còn nhớ ngay từ lúc còn nhỏ, tôi đã được dạy rằng: “Đàn ông không bao giờ được khóc!” Tôi vẫn cố gắng làm theo lời dạy đó, cho đến một ngày tôi nhận ra rằng điều đó thực sự quá khó. Tôi đã khóc, những giọt nước mắt đầu tiên.

Có những lúc tôi ngồi nghĩ về cuộc đời mình, về những gì đến và đi, tôi đã khóc. Nhưng hình như người ta nói đúng: Giọt nước mắt của người đàn ông chảy ngược. Tôi cảm nhận được vị ngọt ngào của những niềm vui, nhưng cũng cảm nhận được vị đắng và mặn chát của những nỗi buồn từ những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu vì sao: “Người đàn ông trưởng thành thì càng không được khóc”. Nhưng tôi đã biết, điều đó thực sự rất khó và hầu như không thể làm được.

Nếu bạn còn có thể khóc khi nhớ về cha mẹ và những người bạn yêu thương, nếu bạn còn có thể khóc khi nghĩ về cuộc đời mình và những gì bạn đã trải qua, thì tôi mừng cho bạn.

Hãy cứ khóc đi, khi còn có thể…

Singapore, 17/8/2013

Philip Hung Cao
#tekfarmer

Thư gửi Mẹ

Mẹ yêu dấu của con,

Hôm nay là Ngày Của Mẹ đó mẹ à. Đây là ngày mà người ta bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Mẹ của mình. Vậy mà cũng đã gần 20 năm rồi, con lại không có cơ hội để làm điều đó như cách mà người ta thường làm. Nhưng con có cách của riêng con, phải không Mẹ? Con viết lá thư này gửi lên Thiên Đàng cho Mẹ, hy vọng rằng Mẹ sẽ thấy vui và ấm áp trong ngày đặc biệt này.

Mẹ biết không, mới đó mà mọi thứ đã thay đổi nhiều lắm. Nếu Mẹ có dịp nào ghé qua nhà, chắc Mẹ sẽ khó mà nhận ra là những đứa con nhỏ nhắn của Mẹ ngày nào đã lớn như thế nào đâu? Ba cũng đã già và ốm đi nhiều lắm, nhưng trong ánh mắt của Ba lúc nào cũng hạnh phúc khi có ai đó nhắc đến Mẹ. Tình yêu của Ba Mẹ luôn là một điều gì đó thật lớn lao, thật đặc biệt để con luôn hướng đến cho tình yêu của bản thân mình sau này.

Mẹ biết không, chị Tiên đã có cháu Teppi rồi đó. Cháu đã gần 6 tháng rồi, khỏe mạnh, kháu khỉnh và quậy lắm, giống như tên cậu Gấu đặt cho. Ba vui hơn trước rất nhiều khi chị Tiên và cháu về nhà. Suốt ngày Ba chơi với cháu, cho cháu bú, thay tã cho cháu, kể cả trò chuyện với cháu, những câu chuyện mà chỉ 2 ông cháu biết với nhau thôi. Con cảm nhận được niềm vui sáng lên trong ánh mắt của Ba. Điều đó khiến con suy nghĩ nhiều lắm. Những khi con từ Sài Gòn về nhà, Ba vui lắm. Nhưng khi con vào lại Sài Gòn, Ba chỉ im lặng nhìn con mà không nói gì. Con đọc được trong ánh mắt của Ba nỗi buồn thật lặng lẽ và cô đơn. Hình như Ba muốn nói với con điều gì đó, nhưng lại không nói vì không muốn con phải lo nghĩ. Mẹ ơi, có phải Ba muốn nói với con rằng Ba rất muốn con ở bên cạnh Ba trong những ngày cuối đời mình phải không Mẹ? Có lẽ, Ba Mẹ nào cũng luôn muốn ở bên cạnh con cháu lúc tuổi già, những ngày cuối đời mình. Có lẽ, con sẽ trở về, vào một ngày nào đó, để ở bên cạnh Ba…. Con thấy có lỗi vì có những khi con dành thời gian cho Ba ít quá. Đôi khi con chỉ kịp cùng Ba hút điếu thuốc và uống ly trà, nói với Ba một vài câu hoặc chỉ kịp ôm Ba trước khi tất tả vào lại Sài Gòn. Con hứa với lòng mình và hứa với Mẹ là những dịp tới khi con về nhà, con sẽ dành nhiều thời gian hơn cho Ba. Mẹ hãy tha lỗi cho con nhé!

Con nhớ lại 20 năm trước, khi Mẹ rời bỏ chúng con để lên Thiên Đàng, con còn quá nhỏ để hiểu được cảm giác thiếu vắng Mẹ đến như thế nào. Đối với con lúc đó, hình như Mẹ chỉ ngủ một giấc ngủ dài, một giấc ngủ dài và không bao giờ dậy nữa. Đến những năm sau đó khi con lớn dần cùng năm tháng, con mới thực sự hiểu được nỗi mất mát Mẹ như thế nào. Mẹ biết không, có những lúc con ghé nhà bạn bè ăn cơm, thấy gia đình người ta Ba Mẹ và con cái đầy đủ, ấm áp và hạnh phúc, con đã ứa nước mắt và luôn ước gì bây giờ Mẹ vẫn còn ở bên cạnh con. Lúc đó gia đình ta lại sum họp và quây quần bên nhau. Lúc đó con và Thắng cũng không cần phải tha hương kiếm sống nữa. Tụi con sẽ về Nhà, ở bên cạnh Ba Mẹ và chị Tiên cùng cháu. Cảm giác đó thật tuyệt, phải không Mẹ? Nhưng con biết chỉ là mơ thôi…

Mẹ biết không, đây là một thời gian khó khăn nữa của con. Mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống của con làm con lo nghĩ và phiền muộn nhiều lắm. Nhưng con tin là con sẽ luôn đối mặt và mạnh mẽ vượt qua, như những gì con đã hứa với Mẹ suốt gần 20 năm qua. Con sẽ luôn cố gắng để xứng đáng là con trai của Mẹ. Suốt gần 20 năm qua, con luôn cố gắng sống hết mình, sống tốt và mở lòng với tất cả mọi người. Nhưng hình như càng sống mở lòng bao nhiêu thì lại càng khổ đau bấy nhiêu phải không Mẹ? Nhưng con vẫn sẽ luôn là như vậy. Con luôn tin là rồi mình cũng sẽ gặp được những người tốt, đồng cảm, hiểu và yêu quý mình thật lòng. Con vẫn luôn tin vào sự công bằng của cuộc sống này, mặc cho những tháng ngày bất công mà con đã phải trải qua.

Mẹ biết không, hôm nay con vừa trò chuyện cùng một người bạn. Con hỏi bạn ấy ngày mai là ngày của Mẹ rồi đó, bạn có dành điều gì mang lại niềm vui cho mẹ của bạn ấy không? Bạn ấy trả lời con: Ngày đó cũng như những ngày khác thôi, có gì đặc biệt đâu??? Con cười buồn và thấy thương hại cho bạn. Có lẽ bạn nghĩ rằng, ngày nào mẹ của bạn cũng luôn ở bên cạnh, lo lắng, yêu thương và chăm sóc bạn, và điều đó mặc nhiên là điều bình thường. Nhưng bạn ơi, liệu có bao giờ bạn nghĩ được rằng, nếu một ngày nào đó mẹ bạn mất đi, liệu lúc đó bạn có còn cơ hội để nói với mẹ bạn rằng: bạn yêu thương mẹ bạn đến nhường nào, rằng sự hiện diện của mẹ bạn trong cuộc sống của bạn là món quà quý giá nhất mà bạn từng nhận được.

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc,

Đừng để buồn, vương mắt Mẹ nghe không….

Khi con viết những dòng này cho Mẹ, con đang nghe ca khúc Mama Don’t You Cry. Con ước gì có dịp cho Mẹ nghe ca khúc này. Đây là ca khúc con yêu thích nhất và luôn nghe mỗi khi con nhớ về Mẹ. Con cũng ước gì có dịp hát cho Mẹ nghe ca khúc này. Con thấy vô cùng hối tiếc khi hầu như chưa một lần hát cho Mẹ nghe. Xin Mẹ hãy đừng khóc, vì đứa con bất hiếu này nghe mẹ…

Ở nơi Thiên Đàng xa xôi, con mong Mẹ sẽ có một cuộc sống yên bình, nhiều niềm vui và an lạc. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt đó. Rồi một ngày nào đó, Mẹ con ta sẽ gặp nhau, lúc đó chắc chắn con sẽ có rất nhiều điều để nói với Mẹ. Con chỉ có một ước muốn giản dị là có được một người vợ ngoan hiền cùng những đứa con xinh xắn ngoan ngoãn và sống bên cạnh Ba cho đến những giây phút cuối đời. Xin Mẹ và anh Long hãy luôn ở bên cạnh và phù hộ cho con nhé!…..

Trần Gian, 0:45″ , 10/05/2009,

=====================================

“Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa”.

(Theo tản văn Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

Philip Hung Cao
#tekfarmer

English
Exit mobile version