Công-Nghệ-Dưới-Góc-Nhìn-Của-Người-Nông-Dân #2: Suy nghĩ về một Thế-giới-Kết-nối

Digital design of a global network of Internet.

Điều đọng lại và khiến tôi suy nghĩ sau khi xem tập phim mới nhất về Jason Bourne không phải là cảnh đua xe hấp dẫn ở gần cuối phim, mà là khi cô nàng Heather Lee của CIA chiếm quyền từ xa của chiếc điện thoại có kết nối internet thông qua 4G và từ đó bypass qua 3 lớp Firewall rồi xoá dữ liệu từ xa trên chiếc máy tính ở trong phòng mà Jason Bourne đang dùng để xem các tài liệu mật có liên quan đến dự án Treadstone và Iron Hands. Bạn có thể phì cười và chép miệng: “Thật khéo tưởng tượng, gì mà chiếm quyền điện thoại qua Internet, gì mà bypass qua 3 lớp Firewall trong vòng mấy giây đồng hồ….”. Nhưng tôi tin điều này sẽ diễn ra rất sớm. Các đạo diễn của Hollywood luôn có trí tưởng tượng phong phú nhưng dự đoán tương lai rất chuẩn. Hãy nhớ lại những vụ hack vào Trung tâm Quản lý Điện hay Hệ thống Giám sát Giao Thông trong phim Die Hard. Vào thời diễn ra phim, những phi vụ này hầu như chưa được thành công. Nhưng hãy xem những gì diễn ra hôm nay: những phi vụ này không chỉ thành công mà còn diễn ra thường xuyên như cơm bữa. Vậy lý do của tất cả những điều này là gì?

Chúng ta đang sống trong 1 thế giới kết nối, không những kết nối mà còn kết nối dày đặc và tương tác lẫn nhau với trục xương sống là Internet. Không phủ nhận những giá trị tốt đẹp mà Internet mang lại, nhưng càng ngày tôi càng thấy một nguy cơ rất lớn đến từ chính sự kết nối ấy: thế giới kết nối này không an toàn như chúng ta tưởng.

Có bao giờ bạn tự hỏi: tôi sử dụng Internet có an toàn không? Điện thoại của tôi kết nối 3G/4G với Internet có thực sự an toàn không? Tôi sử dụng WiFi công cộng có an toàn không? Những người mà tôi kết nối thông qua Internet có thực sự an toàn không? Làm sao tôi biết được là mình an toàn? Nếu như tôi không kết nối an toàn, có cách nào để giảm thiểu rủi ro để tăng độ an toàn lên không? Vâng vâng và vâng vâng…..

Trước hết, phải chia sẻ với các bạn một tin không vui là theo như khảo sát của cá nhân tôi với khá nhiều người xung quanh, hầu như họ chưa quan tâm hoặc tự hỏi mình những câu hỏi đó. Họ vẫn nghĩ là: Tôi xài Internet qua 3G/4G là an toàn vì tôi trả tiền cho dịch vụ 3G/4G của nhà cung cấp và họ phải có nhiệm vụ cung cấp internet an toàn cho tôi. Tương tự như vậy, tôi sử dụng WiFi là OK, vì có ai rảnh mà ngồi canh me lấy dữ liệu của tôi đâu. À mà dữ liệu của tôi cũng chẳng có gì cả, ai có lấy thì cũng không có giá trị gì đâu, vậy tôi chẳng lo sợ gì cả….

Xin thưa, những quan điểm như thế này là hết sức nguy hiểm. Quý vị có thực sự nghĩ là nhà cung cấp 3G/4G của quý vị cung cấp internet an toàn cho quý vị? Họ chỉ đảm bảo cung cấp kết nối, còn nếu quý vị muốn an toàn, xin hãy móc hầu bao ra thêm trả riêng cho cái dịch-vụ-an-toàn này nhé, mà cũng không phải nhà cung cấp nào cũng có, mà cũng không phải dịch-vụ-an-toàn của nhà cung cấp nào cũng thực sự tốt. Hãy suy nghĩ đi, họ phải tốn chi phí đầu tư hệ thống an toàn đằng sau để cung cấp dịch vụ này, từ con người, thiết bị, công nghệ, quy trình, đủ ti tỉ thứ và với 1 chi phí không hề rẻ. Nếu quý vị muốn sử dụng dịch-vụ-an-toàn theo kiểu ngon-bổ-mà-phải-rẻ thì họ sẽ cắt hết chi phí đầu tư để cho quý vị 1 dịch vụ theo giá rẻ như mong muốn của quý vị, và dĩ nhiên quý vị đã hiểu là chất lượng dịch vụ lúc đó sẽ như thế nào rồi, phải không?

Rồi việc xài Internet qua WiFi ở mạng Internet ở nhà cũng tương tự vậy thôi, chẳng khác gì internet qua 3G/4G.

Vậy còn Internet qua WiFi công cộng? Còn thê thảm và nguy hiểm hơn vì bạn chẳng thể biết cái mạng WiFi miễn phí của quán cafe bạn ngồi có một hay nhiều tay thích ngồi giám sát và lăm lăm bắt gói dữ liệu thông tin truy cập của bạn với cái máy tính và mấy phần mềm bắt gói dữ liệu được cài sẵn trên đó. Còn việc bạn nghĩ thông tin của bạn chẳng có giá trị gì, có mất cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bạn thì xin bạn hãy nhớ đến câu này: “Vợ của bạn có thể là món cơm nguội dở ẹc chán ngắt nhưng luôn là món cơm chiên hải sản nóng giòn thơm phức của gã hàng xóm” :)))))

Dữ liệu luôn có giá trị riêng của nó. Có thể nó không có giá trị cao ban đầu nhưng nó có thể là nguồn thông tin hoặc dữ liệu đệm kết nối đến 1 nguồn thông tin khác có giá trị cao hơn, mà dù bạn có nằm mơ cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra nổi.

Vậy tôi phải làm sao đây? Thật may là vẫn còn đó 1 số cách tuy cổ điển nhưng vẫn hiệu quả.

Nếu bạn đang online bằng 3G/4G trên điện thoại hay máy tính bảng của mình, hãy tắt kết nối khi không cần thiết, và chỉ kết nối khi bạn thực sự cần. Hãy lựa chọn các đối tượng và thực thể để kết nối, một cách cẩn thận, và hãy kiểm tra bằng kênh offline để đảm bảo bạn đang kết nối đúng đối tượng cần kết nối. Hãy sử dụng các ứng dụng Mobile App an toàn và khi cài đặt 1 ứng dụng mới, hãy đọc kỹ các thông tin mà ứng dụng đó yêu cầu được truy cập khi cài đặt. Có hợp lý không khi bạn cài 1 ứng dụng camera mà nó lại yêu cầu bạn phải cho nó truy cập toàn bộ dữ liệu người dùng trong danh bạ & thông tin liên hệ tương ứng?

Nếu bạn ở nhà, hãy trang bị và đầu tư cho mình một Kiến trúc An ninh Thông tin Thế-hệ-mới cho Mạng ở nhà của mình (Next-Generation Home Security Architecture – NGHSA). Với kiến trúc này, bạn sẽ giảm thiểu nguy cơ khi truy cập Internet cũng như các nguy cơ trong trường hợp bị xâm nhập vào thông qua mạng WiFi (không dễ nếu được cấu hình đúng và chặt chẽ, nhưng không phải là không thực hiện được). // Cụ thể sẽ cần phải trang bị những gì để xây dựng Kiến trúc này, xin hãy đón đọc tiếp ở các phần sau.

Nếu bạn truy cập Internet từ mạng WiFi công cộng, hãy đảm bảo bạn có một số thứ phòng vệ cần thiết. Một giải pháp Endpoint Security thông thường là không đủ mạnh để bảo vệ bạn. Hãy trang bị một giải pháp Advanced Endpoint Protection với cách tiếp cận hoàn toàn mới. Đồng thời, nếu may mắn công ty của bạn có trang bị giải pháp bảo vệ 24/7 cho máy tính của bạn, hãy bật nó lên và kết nối qua kênh kết nối mã hoá an toàn để vòng về lại hệ thống công ty của mình, từ đó rồi truy cập Internet để có được sự bảo vệ của hệ thống mạng công ty. Nếu không, hãy đảm bảo bạn có trang bị Kiến trúc NGHSA cho Mạng ở nhà của mình, và với NGHSA, bạn cũng sẽ có sự bảo vệ 24/7 cho dù bạn ở bất cứ nơi đâu: hãy bật nó lên và kết nối qua kênh kết nối mã hoá an toàn để vòng về lại NGHSA và từ đó truy cập Internet an toàn hơn.

Và dĩ nhiên quan trọng hết thảy, đó chính là ý thức và suy nghĩ của mỗi chúng ta. Dường như từ khi chúng ta kết nối với thế giới mới, một thế giới ảo, chúng ta ngày càng xa rời sự kết nối với thế giới hiện thực mà chúng ta đang sống. Và những lời nói yêu thương trực tiếp, những nụ hôn nồng thắm, những cái nắm tay xiết chặt, những nét chữ thân thương từ những cánh thư đang dần mai một, thay vào đó là những biểu tượng vô hồn trên cửa sổ chat và mạng xã hội. Bạn có bao giờ thực sự nghĩ đến những điều này?

Xin hãy dừng lại trước khi quá muộn. Hãy kết nối, nhưng theo chủ đích và điều khiển của chính bạn, đừng biến mình thành nô lệ của thế giới ảo, trước khi quá muộn. Và hãy nhớ, thế giới hiện thực tươi đẹp vẫn luôn đón chào bạn quay trở lại…..

Người-Nông-Dân-Công-Nghệ
Philip Hung Cao
Saigon, 08/08/2016

Công-Nghệ-Dưới-Góc-Nhìn-Của-Người-Nông-Dân #1: Liệu có thể nghe nhạc hay hơn với iPhone?

Tuần này tôi nhận được câu hỏi như sau:Chào Anh-Nông-Dân-Công-Nghệ @PHC, em là fan của Táo-Cắn-Dở (chắc là Apple rồi, lol) và rất thích nghe nhạc giống anh (— oài, sao biết hay vậy ta, lol), anh biết cách nào giúp em nghe nhạc hay trên các thiết bị iDevices không ạ, nhất là trên iPhone? Em hay nghe nhạc trên iPhone nhưng chất lượng âm thanh không được hay lắm ạ. Em cám ơn anh.”

Thật là trùng hợp là tôi cũng thích vừa Cắn-Dở-Táo vừa thưởng thức âm nhạc, he he. Mà nói thật tôi ghét Apple Music. Ai đời đến giờ mà vẫn chỉ cho nghe mỗi 320kbps AAC lossy, trong khi người ta đã cho nghe và tải offline lossless ầm ầm. Bỏ membership của Apple Music ngay và luôn. Bản thân tôi đã tiến hành qua 1 số bước sau đây và thấy chất lượng âm thanh tăng lên đáng kể, nên mạo muội chia sẻ lại với bạn, cũng như với các bạn thích Cắn-Dở-Táo như sau:

Bước 1: Đầu tiên để nghe nhạc trên iPhone hay hơn là phải có cái iPhone ngon hơn, he he. Nhất là cố gắng tậu cái iPhone 6S/6S Plus nhé. Lý do đơn giản: với dòng này, Apple dùng đến 3 IC cho Audio: 2 x Apple/Cirrus Logic 338S1285 Audio IC + 1 x Apple/Cirrus Logic 338S00105 Audio IC (http://www.chipworks.com/about-chip…). Và dĩ nhiên cho chất lượng âm thanh tốt nhất trong các dòng iPhone.

Bước 2: Không nhiều người để ý rằng để nghe nhạc hay thì cần phải có nguồn nhạc có chất lượng hay. Tối thiểu bây giờ phải nghe với lossless, kiểu như FLAC hay ALAC, tốt hơn nữa thì AIFF/WAV, tức là chuẩn y chất lượng CD luôn, không nén như lossless. Nhiều người bảo lossless thì dung lượng còn 1 nửa mà không làm suy giảm chất lượng âm thanh gốc, nhưng theo ngu ý và trải nghiệm của tôi thì không thực sự hoàn toàn như vậy, nếu có thể thì AIFF/WAV vẫn tốt hơn. Dĩ nhiên cũng phải hợp thời với xu hướng streaming service nữa chứ nhỉ. Có rất nhiều dịch vụ, nhưng tôi chọn TIDAL (http://tidal.com/), với gói HiFi và tôi chỉ phải trả 96HKD mỗi tháng. Bù lại tôi có thể truy cập, nghe và cache offline 30 triệu bài hát chất lượng lossless (FLAC) trên iPhone của tôi. Lý do thêm mà tôi chọn TIDAL là nó có thể tích hợp vào Audirvana Plus trên cái Home Center (Mac Mini) của tôi và có thể dùng chung cho hệ thống Low-End Audio ở nhà :))))). Lưu ý là do TIDAL chưa chính thức mở dịch vụ ở Việt Nam nên tôi dùng dịch vụ thông qua ứng dụng WiMP. Vừa có nguồn nhạc nhiều (30 triệu bài), hay, chất lượng mà vừa có bản quyền, thật là tiện cả đôi đường :)))))

Bước 3: Nếu bạn thấy chất lượng của TIDAL HiFi hay lossless music (FLAC, ALAC) hay AIFF/WAV vẫn chưa đủ phê, thì tôi khuyên bạn nên sưu tầm các nguồn nhạc dạng DSD/DXD. Và đây cũng là định dạng yêu thích của tôi. Chất lượng thì tuyệt cú mèo miễn bàn, một khi bạn đã nghe DSD/DXD, tôi tin là bạn sẽ không muốn nghe các định dạng tôi vừa nhắc trước đó :))))). Câu hỏi đặt ra là: làm sao chơi DSD/DXD trên iPhone? Chắc chắn phải dùng ứng dụng đặc biệt rồi. Lý do: một lần nữa Apple là Trùm-Củ-Chuối. Audio IC trên iPhone hỗ trợ được đến 24bit, 96kHz nhưng Apple hạn chế iTunes chỉ chơi ở 16bit và 48kHz với lớp CoreAudio của iOS, do đó phải sử dụng ứng dụng đặc biệt để bypass qua CoreAudio và đọc thẳng xuống Audio IC để phát huy hết công lực của Audio IC. Ứng dụng được yêu thích của tôi là Onkyo HF Player (https://itunes.apple.com/us/app/onk…), dĩ nhiên là phải trả $9.99 để có được khả năng play HD với DSD/DXD nhưng theo tôi là đáng đồng tiền bát gạo. Chỉ việc kéo thả các bài hát DSD/DXD vào app là tha hồ nghe rồi. Có thể tham khảo chi tiết cách cài đặt ở đây: https://phc-audio.com/2016/05/30/au…

Bước 4: Sau khi chuẩn hoá về thiết bị iPhone và nguồn nhạc, ứng dụng phát nhạc, phần cũng cực kỳ quan trọng là tai nghe. iPhone chỉ hỗ trợ ngõ ra audio-out 3.5mm (unbalanced), do đó mấy con IEM balanced của tôi đành phải bỏ xó :)))). Tai nghe đi kèm với iPhone thì thôi rồi, chỉ nên dùng để nghe gọi điện thoại thôi thì hợp lý, he he. Mày mò thử rất nhiều tai nghe 3.5mm nhưng chẳng vừa ý với cái nào cả, vừa may được nghe thử Sennheiser IE800 (tham khảo thêm về IE800 ở đây: https://phc-audio.com/2016/05/16/as…) do một anh bạn đồng môn Rock giới thiệu và ưng ý ngay ở lần nghe đầu tiên. Dĩ nhiên ở đây bạn có thể chọn bất cứ tai nghe nào bạn thích mà phù hợp với sở thích cá nhân và cả túi tiền của mình. Thậm chí nếu có tiền thì chơi luôn tai nghe IEM (in-ear monitoring) và dùng unbalanced cable. Tôi vẫn khuyến nghị sử dụng tai nghe dạng in-ear với iPhone để tiện dụng và di chuyển linh động, nhất là với bạn nào mang kính cận :)))))

Bước 5: Đây là bước nâng cấp tuỳ chọn nếu bạn thấy chất lượng của 3 con Audio IC đi kèm với iPhone 6S/6S Plus vẫn chưa đủ phê với bạn. Tôi khuyến nghị kết hợp với 1 external DAC để tăng mức trải nghiệm tối đa. Và dĩ nhiên thông thường cũng phải trang bị thêm Apple CCK – Lightning to USB Adapter để tương thích với chuẩn USB Digital trên các external DAC. Một lựa chọn yêu thích của tôi là Chord Mojo: https://phc-audio.com/2016/05/23/ch… https://phc-audio.com/2016/05/23/ch… Lý do: rất đáng đồng tiền bát gạo cho 1 DAC nhỏ gọn, linh động mà năng lực trình diễn thì thôi khỏi bàn. Một trong những đầu tư thực sự đáng giá với chip FPGA chuyên dụng của Chord Electronics cho khả năng chơi nhạc lên đến 32bit, 384kHz. Ngoài ra với 2 cổng 3.5mm audio out, có thể sử dụng đồng thời 2 tai nghe và tôi tin là các cặp đang yêu hay nghe nhạc cùng nhau sẽ rất thích lựa chọn này, he he :))))))))

Bước 6: Đây là bước nâng cấp tuỳ chọn cho Chord Mojo. Sợi dây cáp USB đi kèm của Chord Mojo vẫn chưa thực sự phát huy được hết năng lực của Chord Mojo, nên tôi khuyến nghị thay thế bằng 1 sợi cáp USB hỗ trợ chất lượng âm thanh tốt hơn, ở đây ví dụ là Moon Audio Silver Dragon USB: https://www.moon-audio.com/apple-cc… Nếu bạn nào sợ bị trầy xước với Chord Mojo thì có thể trang bị thêm trang phục bảo vệ: https://www.moon-audio.com/chord-mo…

Như vậy là sau 6 bước, tôi tin rằng bạn sẽ lột xác iPhone của mình thành một giải pháp nghe “Digital Low-End Audio” tiện dụng và với chi phí phải chăng, đáng đồng tiền bát gạo. Và liệu có thể nghe nhạc hay hơn với iPhone? Câu trả lời đã có ngay và luôn rồi nhé :))))

Tạm thời đến đây thôi nhé, Người-Nông-Dân lại phải cắn tiếp Táo-Cắn-Dở và vác cuốc ra đồng tiếp đây. Hẹn gặp lại các bạn trong series “Công-Nghệ-Dưới-Góc-Nhìn-Của-Người-Nông-Dân” tiếp theo nhé.

Người-Nông-Dân-Công-Nghệ // Philip Hung Cao // Saigon, 07-2016

Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách

Kết quả trận kịch chiến sáng nay đã làm bao trái tim người hâm mộ đội Đức tan vỡ, nhưng thật ra đó cũng là điều bình thường. Cuộc sống đã chỉ ra rằng không phải lúc nào người chơi giỏi hay hay hơn sẽ thắng. Vẫn còn những điều mà ta không thể hiểu được vẫn diễn ra, và ta gọi đó là số mệnh hay định mệnh. Sáng nay định mệnh đã ưu ái cho đội Pháp với thần tài Antoine Griezmann, nên các bạn hâm mộ Đức cũng không cần phải đau buồn thêm nữa, cũng giống như tôi cũng đã không đau buồn khi đội tuyển của các bạn chiến thắng đội bóng Màu-Thiên-Thanh mà tôi yêu quý.

Cũng vừa hay, một bạn trẻ nhắn trên FB hỏi tôi liệu có cách nào để vượt qua nỗi buồn của việc thi hỏng. Thật ra thi hỏng hay thi trượt là điều rất bình thường trong cuộc sống, nhưng áp lực của cái tôi đã đè nặng lên mỗi chúng ta vì phải giữ thể diện với những người chung quanh. Kiểu như: “Ơ, lại thi hỏng cơ à? Giỏi thế mà cũng thi hỏng à? Đề thi dễ mà, thế mà cũng hỏng!“…vâng vâng và vâng vâng. Tôi có thể nói với bạn rằng tôi thi hỏng như cơm bữa và tần suất thi hỏng của tôi là gấp đôi so với thi đậu. Lần đầu thi hỏng (một kỳ thi rất quan trọng), tôi buồn không thể tả, chẳng thiết cơm nước và thu lu mình vào 1 góc, nước mắt nước mũi đầm đìa, tự nhủ: Thôi, đời mình thế là hết!. Nhưng qua hết cơn đó, lại tự nhủ, phải học hành lại để thi tốt hơn thôi, và thế lại chuyên tâm ôn luyện, và cuối cùng cũng vượt qua được kỳ thi.

Tôi học được một điều quan trọng từ chuyện này: việc thi hỏng hay thi trượt (tạm gói gọn chung là thất bại) cũng có giá trị riêng của nó. Lúc đó bạn sẽ phải xem xét, học hành hay ngâm cứu kỹ càng hơn, cẩn thận hơn và qua đó cũng nhớ & khắc ghi lâu hơn. Và nếu có thể được, lâu lâu cũng nên tự mình thi trượt, thi hỏng để tự nhắc nhở mình phải luôn nỗ lực và cố gắng hơn.

Thất bại là điều cần thiết, vấn đề là chúng ta nhìn nhận như thế nào từ thất bại đó. Mỗi thất bại luôn đi kèm với 1 thử thách để chúng ta vượt lên chính bản thân mình. Và mỗi lần chúng ta vượt lên chính bản thân mình, chúng ta lại thấy mình tiến bộ hơn và vững bước hơn để đi về phía trước. Và sau khi trải qua cả thất bại và thành công, bạn sẽ thấy rằng sự thất bại cũng đẹp đẽ và giá trị không thua kém gì thành công, dĩ nhiên chỉ có bạn mới có thể thấy được sự đẹp đẽ và giá trị này. Nhưng có sao đâu, hãy để sự thành công cho người ngoài thấy, còn tự mình, hãy chiêm ngưỡng sự thất bại cùng vẻ đẹp riêng của nó.

Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách
– Chung Ju-Yung, Founder and honorary chairman of Hyundai.

Philip Hung Cao
#tekfarmer
Saigon, 07/2016

Một ngày nào đó bạn sẽ quên, nhưng ký ức vẫn còn luôn theo bạn mãi…

Và đêm nay tôi đã gặp lại ký ức của mình, khi bắt gặp một đứa bé trai lang thang dưới trời mưa như trút nước của Sài Gòn, như một đêm mưa hằng nhiều năm về trước ở Huế. Đứa bé rét run và toàn thân ướt đẫm vì cơn mưa nặng hạt, khẽ đến bên tôi và rụt rè xin ít tiền, khi tôi đang ngồi ăn ở một quán bún bò ở dọc đường. Tôi rút ra một ít tiền lẻ cho nó, rồi lại tiếp tục cắm đầu vào tô bún bò đang ăn dở, nhưng diễn biến tiếp theo đã phải khiến tôi không thể không dõi theo. Đứa bé sau khi cám ơn tôi đã cho nó ít tiền, đã đi đến cạnh cô chủ quán và khẽ hỏi liệu cô có thể bán cho nó một ít bún bò với số tiền lẻ mà tôi vừa cho nó hay không, và dĩ nhiên những gì nó nhận được chỉ là cái lắc đầu. Đứa bé lặng lẽ đi ra và ngồi dưới mái hiên nhà cạnh quán. Và dù dưới tiếng mưa nặng hạt, tôi vẫn có thể nghe văng vẳng được tiếng khóc ấm ức và uất nghẹn của nó. Và ngay lúc đó, ký ức của tôi chợt ùa về một cách mạnh mẽ và bất ngờ. Hình như tôi đang là đứa bé đó, cũng định bỏ nhà ra đi vào một đêm mưa nặng hạt với cái bụng đói meo, bỏ nhà ra đi để không còn phải nghe những lời khinh miệt từ người khác đổ lên đầu nó, lên gia đình nó. Nhưng đứa bé ngày xưa vẫn còn may mắn là nó vẫn còn đó một mái ấm gia đình, để nó khao khát quay về trong đêm mưa lạnh giá. Đứa bé đêm nay, tôi không biết nó có một mái ấm để quay về hay không, nhưng tôi thấy vẫn còn đó đôi mắt đỏ hoe cùng tiếng khóc uất nghẹn, và nước mắt của nó hình như đã hoà lẫn vào cùng với những giọt mưa đang lăn dài trên má. Tôi gọi tính tiền và kèm theo một lời nhắn cho cô chủ quán: “Cô bán giùm tôi một tô bún bò cho cháu bé vừa nãy.”

Tôi bước đến bên cạnh đứa bé, khẽ nói với nó: “Vào ăn bún bò đi cho nóng rồi hãy về nhà, đừng dầm mưa nữa. Chú mua cho cháu rồi.” Nó ngẩng đầu lên, bất ngờ và bối rối, lí nhí nói lời cám ơn tôi, khi những bước chân tôi đã xa dần dưới cơn mưa nặng hạt…

Tôi đã nghe nhiều về việc có những đứa trẻ giả vờ tội nghiệp và đáng thương để khiến người khác động lòng bố thí ở cái xứ Sài Gòn này. Nhưng tôi đã nghĩ, nếu đứa bé tối nay lừa tôi, cùng lắm tôi cũng chỉ mất một tô bún bò. Nhưng nếu không phải thì sao? Ít nhất nó cũng đã có được một tô bún bò ấm lòng lấp đầy cái bụng đói mốc meo kia. Ít nhất nó cũng có được một chút gì đó ấm áp giữa đêm mưa lạnh lẽo này. Và quan trọng hơn, tôi chỉ mong nó sẽ vượt qua đêm mưa, sống tốt và nhiều năm sau nếu nó có gặp một đứa bé khác giữa đêm mưa lạnh giá như thế này, ký ức của nó về đêm nay sẽ sống lại và hy vọng rằng nó cũng sẽ làm như những gì tôi đã làm đêm nay….

Một ngày nào đó có thể bạn sẽ quên, nhưng ký ức vẫn còn luôn theo bạn mãi…

Philip Hung Cao
#tekfarmer
09/2015

Ý Nghĩa Cuộc Đời

[audio https://rockworldvn.files.wordpress.com/2014/07/moi-ngay-toi-chon-mot-niem-vui-trinh-cong-son.mp3|titles=Trịnh Công Sơn – Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui|animation=no|loop=yes|initialvolume=100|]

 

1-Thời gian : Vô Thường

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới Qua một ngày vui một ngày.sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày.

Vui một ngày lãi một ngày.

 

2-Hạnh phúc : Vô Thường

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

 

3-Tiền : Vô Thường

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự annhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó (Khó lắm !?!?)

 

4- Đời sống : Vô Thường

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

 

5-Thế Gian : Vô Thường

-Tiền bạc là của con ( không chắc lắm) Tài sản có thể bị mất vì các nguyên nhân:1-Thiên tai, 2-Hỏa hoạn, 3-Pháp lênh của vua hay chính quyền tich thu, quốc hửu hóa, 4-Trộm cướp, 5-Con cái )

– Địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.

-Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

-Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

-Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

-Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.

-Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

-Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

-Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm.

Chân lý của Đạo, thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.

Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…).

Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).

Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.

Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.

Sống ngày nào, vui ngày nấy ! Đó là giải thoát !

[Source: http://www.taberd75.com/]

English
Exit mobile version