Những Trang Giấy Trắng

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: “Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?”. Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: “Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem”.

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này. Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng. Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

– Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

– Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than. Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

– Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ. Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại. Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai. Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con. Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời con.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm…

Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người – quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…

(Source: Chiken Soup)

Thân phận và Tình yêu

Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió (…) cuốn (…) đi
Để gió (…) cuốn (…) đi

Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian

Những khi chiều tối. Cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước (…) cuốn (…) trôi
Rồi nước (…) cuốn (…) trôi

Hãy nghiêng đời xuống. Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt (…) trái (…) tim
Để buốt (…) trái (…) tim

Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót tan trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới. Dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng (…) bóng (…) ai
Dù vắng (…) bóng (…) ai……….

Last day in KL

Vậy là đã kết thúc Bootcamp training kéo dài 1 tuần. 1 tuần mà thấy nhanh quá. Mọi người đều đã trở về nhà hết cả rồi. Chỉ còn mỗi mình là ở lại KL. Nhưng ngày mai rồi mình cũng về nhà thôi. Không biết 1 tuần vừa qua, mọi chuyện ở nhà thế nào. Hy vọng là mọi chuyện tốt đẹp. Ngày mai là mình về HCM rồi. Tuần sau có nhiều việc để làm quá. Có lẽ bây giờ công việc đã chiếm gần hết cuộc sống của mình rồi. Biết làm sao được bây giờ. Mình cần phải làm thật nhiều để có được những thứ mình cần, để không ai còn có thể coi khinh mình và gia đình mình nữa. Dù bên cạnh mình bây giờ không có ai để động viên và chia sẻ, mình nhất định phải vượt qua và tiếp tục bước tới. Gấu ơi cố lên……..

Philip Hung Cao
#tekfarmer

Kuala Lumpur du ký – Day 1

Không biết phải bắt đầu thế nào đây nhỉ ??. Đây là lần đầu tiên mình đến KL, mọi thứ đều rất tuyệt và mới lạ. Mặc dù phải gồng mình tham gia System Engineers (SE) bootcamp suốt 1 tuần nhưng mình nghĩ những gì mình đạt được sau 1 tuần này sẽ giúp mình rất nhiều trong quá trình làm việc sau này. Hôm này mình gặp rất nhiều SE từ khu vực APJ (Asia Pacific & Japan). Mình cũng đã kịp nói chuyện với hầu hết mọi người. Hê hê, té ra English của mình cũng chưa đến nỗi rét nghề lắm. Khà khà, dù gì hồi xưa cũng có giải AV quốc gia chứ bộ.

Hôm nay là một trong vài lần ít ỏi mà mình làm presentation bằng tiếng Anh only trước mọi người. Mà lại toàn là SE, not customer. Khà khà. Cũng thú vị phết. Các bạn SE cũng lắng nghe chăm chú và hiểu được mình nói gì, thỉnh thoảng cũng gật gù, hê hê. Vậy là tạm ổn rồi. Buổi tối hẹn mấy bạn ở Thailand và Korea đi dạo một vòng. Đi monorail 1 vòng qua Bukit Bintang rồi ghé về Twin Tower. Công nhận Twin Tower về đêm quá đẹp. Tiếc là không đem theo photo để lưu lại về khoe với bạn bè. Sau này có người yêu chắc phải làm 1 tour du lịch ASEAN quá, hê hê.

Đã gần 12h khuya rồi, phải đi ngủ để còn có sức cho mấy ngày tới. Hic, không biết mấy ngày tới có online không nữa. Phí truy cập broadband internet ở Sheraton đắt quá, $20/day. Lạy trời cho con còn đủ tiền để vác mặt về HCM, hê hê. Nhớ HCM quá xá !!!

@KL, 22/1/2007
Sheraton Imperial

Philip Hung Cao
#tekfarmer

TƯỞNG…

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

Lúc bé, cứ thích trở thành người phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một người đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất?!

(Source: Somewhere in … Time)

English
Exit mobile version