Vị ngọt của cà phê muối

Cuối bữa tiệc, anh ngỏ ý mời cô đi uống cà phê. Cô rất ngạc nhiên, nhưng trước vẻ lịch thiệp của anh, cô nhận lời.

Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ. Anh, dường như quá căng thẳng, đến chẳng nói được điều gì. Còn cô, cảm thấy không được thoải mái, đang nghĩ sẽ đề nghị anh đưa về.

Bất chợt anh gọi người phục vụ: “Làm ơn cho tôi chút muối, tôi muốn dùng cà phê với muối!”. Lời đề nghị của anh làm mọi người xung quanh chú ý, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh, ngạc nhiên và giễu cợt. Gương mặt anh chuyển sang màu đỏ. Tuy thế, khi người phục vụ mang muối tới, anh vẫn dùng muỗng để lấy một chút muối bỏ vào ly cà phê của mình, và uống.

Cô tò mò hỏi anh: “Vì sao anh lại có sở thích này?”. Anh giải thích: “Khi còn nhỏ, tôi sống gần biển. Tôi rất thích chơi ở biển. Tôi có thể cảm thấy vị của biển – mặn và đắng, giống như vị cà phê có muối. Giờ đây, mỗi lần uống cà phê, tôi đều bỏ muối. Tôi thường nhớ về tuổi thơ của mình, nhớ về quê hương. Tôi rất nhớ quê hương, nhớ cha mẹ tôi, họ vẫn còn sống ở nơi đó”.

Cô nhìn thấy có những giọt nước mắt trên gương mặt anh, khi anh đang nói. Cô cảm nhận rõ sự xúc động từ sâu trong trái tim anh. Một người đàn ông khi phải thốt ra thành lời tình yêu đối với quê hương, chắc phải là một người rất yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Rồi cô cũng bắt đầu nói, về quê nhà xa xôi của cô, về tuổi thơ, về gia đình của cô.

Đó thực sự là một cuộc trò chuyện xúc động, một bước khởi đầu tốt đẹp trong mối quan hệ giữa họ. Và họ tiếp tục hẹn hò. Cô tìm thấy ở anh những gì mình từng mơ ước ở một người đàn ông – một người có đức tính khoan dung, chân tình và chu đáo. Rồi thì, như một câu chuyện tình đẹp: hoàng tử đã cưới người đẹp, họ sống với nhau một cuộc sống hạnh phúc. Cám ơn ly cà phê mặn. Và, mỗi lần pha cà phê cho anh, cô thường bỏ vào chút muối, đúng như anh đã thích.

Sau 40 năm chung sống, anh đã ra đi, để lại cho cô một bức thư: “Em yêu, hãy tha thứ cho anh, tha lỗi cho sự dối trá của anh. Đó là lời nói dối duy nhất mà anh từng nói với em, rằng anh thích cà phê với muối.

Hãy nhớ lại cái lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi uống, em đã rất ngạc nhiên khi thấy anh đòi bỏ muối vào cà phê. Sự thật là anh muốn yêu cầu một chút đường, nhưng có lẽ do quá bối rối, lại nói thành muối. Ngay lúc đó, anh không thể thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ điều đó lại chính là tác nhân đầu tiên làm nên mối gắn kết giữa chúng ta.

Nhiều lần, anh đã cố gắng nhưng vẫn không nói ra được với em, nhưng anh quá sợ, vì anh đã hứa không bao giờ nói dối em. Giờ đây anh sắp lìa bỏ cuộc sống rồi, anh không sợ điều gì nữa, và anh phải nói với em một sự thật:

Cà phê pha với muối không phải là thứ đồ uống anh thích từ khi còn nhỏ như đã từng nói với em, lần đầu tiên dùng nó, anh đã rất khó chịu. Nhưng, từ khi có em, anh đã dùng cà phê mặn trong suốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời mình. Và, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc về những gì anh đã làm để có được em trong cuộc đời này, kể cả việc uống cà phê pha với muối!”.

Nước mắt của cô đã làm nhòe hết bức thư.

Sau này, có người đã hỏi cô: “Vị của cà phê với muối như thế nào?” – “Ngọt” – cô không ngần ngại đáp.

Theo P.A

Thanh Niên/Chicken Soup

P/S: Câu chuyện này mình đã đọc từ rất lâu và đọc rất nhiều lần. Nhưng không hiểu sao mỗi lần đọc, lại có một cảm xúc khác nhau. Mình đang thèm được uống 1 tách cà phê muối quá……

Bóng hồng lý tưởng của chàng

Trong cuộc đời, mỗi người đàn ông đều mong muốn tìm được một “hồng nhan tri kỷ”, nhưng không phải ai cũng may mắn được như ý nguyện. Thực tế cho thấy, tiêu chuẩn về người yêu lý tưởng của phái bên kia cũng khá giản dị chứ không quá xa với đến độ khó với tới như chúng ta nghĩ.

Về hình thức

Người đàn ông chín chắn muốn lập gia đình thường không sa vào những cuộc chinh phục mải miết đối với những cánh bướm muôn màu sặc sỡ như khi còn trẻ. Người phụ nữ họ chọn có thể bình thường về nhan sắc, thậm chí có đôi chút khiếm khuyết nhưng dung mạo phải toát lên vẻ khả ái, dễ gây cảm tình cho người đối diện.

Về tính tình

Người đàn ông tha thiết muốn tìm một người bạn gái đủ mềm dịu để khuất phục trong vòng tay của họ, nhưng cũng đủ cứng cỏi để có thể cùng chung lưng đấu cật với họ trong suốt cuộc đời. Chính vì vậy, họ không bao giờ chọn những cô búp bê nhõng nhẽo, lãng mạn và hay khóc.

Điều duy nhất họ cần là một phụ nữ trưởng thành và độc lập. Ngoài ra, đàn ông còn đòi hỏi nhiều đức tính khác (họ vốn vẫn tham lam như thế) mà tựu chung lại là: thủy chung, đứng đắn, hiền dịu, biết tề gia nội trợ. Dù bạn là nhân viên tạp vụ, là chủ tịch một công ty hay là gì đi nữa, thì trước hết bạn vẫn phải là một người phụ nữ đích thực, bởi đó mới là hạnh phúc cuối cùng của bạn.

Về nghề nghiệp

Người phụ nữ có công việc ổn định, bảo đảm cuộc sống luôn là lựa chọn được ưu tiên số một. Bởi vì người đàn ông cần một người đồng hành với họ chứ không hề có ý định thêm gánh nặng vào mình. Chính vì vậy, bạn gái ngày nay cần có khả năng kinh tế vững vàng trước khi tính đến chuyện hôn nhân, vì đó là yếu tố quan trọng để đảm bảo cuộc sống gia đình và của chính bản thân bạn sau này.

Về trình độ

Có một thực tế là người đàn ông rất ngưỡng mộ những người phụ nữ có học vấn cao, có vốn hiểu biết sâu rộng. Tuy nhiên, để lấy được những người phụ nữ như vậy làm vợ, họ phải có lòng can đảm không nhỏ, vì phái mạnh luôn muốn mình “mạnh” hơn trong mọi lĩnh vực.

Cho nên bạn gái cần nắm vững tâm lý này để dung hòa được giữa người phụ nữ của công việc và người phụ nữ của gia đình. Tuy nhiên, học vấn không phải là tất cả, bởi cho dù học vấn của bạn không cao nhưng bạn biết cách sống, biết đối nhân xử thế đúng mực thì bạn vẫn là thiên thần trong mắt người đàn ông đấy.

Thiết tưởng, những yêu cầu này của phải mày râu không phải là quá cao. Bạn hãy yên tâm rằng, người đàn ông không yêu cầu “một nửa” quá hoàn hảo (họ rất sợ những người phụ nữ quá hoàn hảo, nhìn đâu cũng ra khuyết điểm của người khác).

Vì thế, nếu bạn tự trau dồi, rèn luyện, nuôi dưỡng nhưng phẩm chất tốt và phấn đấu để hoàn thiện mình thì đến một lúc nào đó, chính bạn chứ không phải ai khác, sẽ khiến người đàn ông bạn yêu không thể không nói lời yêu thương với bạn.

(Theo Sức Khỏe & Tiêu Dùng)

Như là tình yêu

Hình như trong trái tim anh có một tình cảm mới mẻ, nguyên lành và tinh khôi đang nảy mầm.

Đôi khi, Tường thấy ngột ngạt kinh khủng. Và chênh vênh… Rất nhiều lúc, Tường tự hỏi không biết mình đang đi tìm điều gì mà cứ quẩn quanh mệt nhoài thế này.

Bạn bè nhìn thấy ở anh sự thành đạt, cuộc sống tự-do-có-khuôn-phép mà bố mẹ rất tôn trọng. Hai mươi sáu tuổi, liệu như thế có là đủ đầy?

Sau khi chia tay Quyên, anh cũng chẳng còn thói quen ra ngoài tối thứ bảy. Vẫn biết chẳng có gì vĩnh viễn, nỗi buồn rồi cũng qua, vết thương rồi cũng lành. Nhưng nỗi thất vọng ám ảnh không thôi khiến anh quên mất mình còn một chặng đường dài phía trước…

Lúc chia tay. Quyên chỉ nói một câu mà đủ sức dứt anh ra khỏi quãng thời gian ba năm yêu nhau: “Tình yêu mà! Em thật sự không giải thích được. Anh ấy có thể không tốt bằng anh. Nhưng chắc chắn em biết rằng đó không phải là một cơn say nắng…”.

Anh ngồi chết lặng nhìn cô. Lúc ấy, dường như cô không còn là cô gái bé nhỏ, yếu đuối nữa. Cô vụt trở nên khác hẳn, mạnh mẽ và quyết liệt như thể đang cố gắng bảo vệ cho người thứ ba kia.

Đó mới là điều làm anh đau đớn. Anh để cô ra đi, thật nhẹ nhàng…

Tường trở nên thờ ơ với chuyện hẹn hò. Hay nói đúng hơn là anh thấy mệt mỏi. Thật sự, anh vẫn chưa thôi nhớ đến Quyên… Anh cố gắng thu xếp lại mọi thứ có thể gợi nhớ đến cô, cất chúng vào một góc.

Một ngày mùa thu hanh hao. Gió nhẹ, nắng dịu. Dường như người đi trên phố cũng chậm hơn mọi ngày. Không có những gắng gỏi, chen lấn. Không có những cau có, bực dọc…

__________

Hết giờ làm, bỗng nhiên Tường muốn lòng vòng đâu đó một chút. Về nhà giờ này cũng chẳng làm được gì, mà trời thì đang đẹp… Lướt xe qua một trạm xe buýt, bỗng có điều gì đó khiến anh phải ngoái đầu nhìn lại.

Phía kia là Quyên. Là Quyên với cái dáng bé nhỏ đã bao lần khiến anh chỉ muốn ôm vào lòng. Quyên, vai đeo ba lô, đứng tựa gốc cây. Hai tay đút vào túi áo khoác. Mắt nhìn xuống mũi giày đang di di trên đất. Rõ ràng là dáng đứng của Quyên mỗi khi chờ anh trước cổng trường.

Tường khựng lại một vài giây rồi quyết định vòng xe lại. Anh khẽ gọi: “Quyên!”. Cô gái ngước lên, miệng còn lẩm nhẩm hát theo chiếc iPod đeo trước ngực. Sau cặp kính cận là đôi mắt trong veo. Gỡ chiếc tai nghe, cô nhoẻn miệng cười:

– Gì vậy anh?

Một tích tắc, máu trong người Tường như đông cứng lại. Rồi cảm giác thất vọng xâm chiếm lấy anh. Không phải Quyên. Cô gái này nhìn trẻ con hơn nhiều. Nhưng vầng trán với những sợi tóc tơ mảnh dẻ lòa xòa, cả dáng đứng di di mũi giày xuống đất, giống Quyên vô cùng.

Nén tiếng thở dài, anh lắc đầu:

– Xin lỗi, anh nhầm!

Đưa tay vén đám tóc tơ, cô gái mỉm cười:

– Không sao đâu ạ, chuyện thường ấy mà!

Bỗng nhiên Tường thấy rã rời, hứng thú đi dạo tiêu tan đâu hết. Lúc này anh mới chợt nhớ ra, Quyên không bao giờ đi xe buýt. Cô rất sợ “mùi xe buýt”. Anh không nghĩ rằng Quyên còn trong anh nhiều đến vậy. Tường về thẳng nhà trong sự mệt mỏi, chán chường.

____________

Hôm nay, phòng Tường nhận một sinh viên thực tập. Anh được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Vậy mà trận bóng đá nửa đêm làm anh đến muộn.

Tường ào vào phòng, miệng rối rít xin lỗi. Chị trưởng phòng đã quen với cảnh làm việc a-ma-tơ của đám trai trẻ. Lườm Tường, chị chỉ tay về phía bàn anh:

– Ra mắt “nhân viên mới” nhé! Đây là người đẹp trai nhất phòng chúng ta đấy!

Ngay tức thì, đám con trai trong phòng nhao nhao lên. Tường cười xòa rồi đưa mắt về bàn mình.

“Nhân viên mới” cũng kịp đứng dậy. Ngỡ ngàng, Tường nhận ra cô gái ở trạm xe buýt hôm trước. Cô chẳng có vẻ gì là nhận ra anh. Chị trưởng phòng vỗ vỗ vai Tường:

– Làm gì ngẩn ra thế? Chị “bàn giao” cô ấy cho em đấy nhé. Hướng dẫn cho tốt đấy!

Hơi bất ngờ và bối rối, Tường gật đầu chào. Cô gái đẩy gọng kính, nhoẻn cười rất tự tin:

– Em tên Khanh!

Khanh thông minh. Làm việc với cô, Tường thấy rất thoải mái. Anh thật sự ngạc nhiên bởi những ý tưởng trẻ trung của cô.

Trong tay Khanh, những bản decor, bố cục xơ cứng trở nên linh hoạt, đầy phá cách. Nhìn cách Khanh làm việc, Tường quên mất là mình đang hướng dẫn. Anh nhận ra từ lâu, mình đã bỏ quên sự sáng tạo.

Khanh cư xử rất dễ thương. Cô luôn quan tâm đến mọi người theo cách riêng của mình.

Với Tường, sự quan tâm có vẻ đặc biệt hơn đôi chút. Có lẽ vì hai anh em có nhiều dịp tiếp xúc với nhau hơn.

Thỉnh thoảng, Khanh dúi vào tay anh những viên kẹo trái cây trong trong, nhiều màu sắc, thơm lừng. Theo thói quen, anh nhận rồi đút luôn vào túi áo, túi quần.

Nhiều khi nhớ ra, viên kẹo đã chảy nước hoặc chiếc quần đã nằm trong máy giặt. Đôi khi, Khanh thắc mắc:

– Anh không thích kẹo?

Anh cười xòa:

– Thích, nhưng đang làm việc, lúc nào rỗi, anh sẽ ăn.

Thế là Khanh quên ngay, lại cắm cúi làm việc. Lần sau, cô lại tiếp tục dúi vào tay anh những viên kẹo trong trong, thơm lừng…

____________

Chỉ còn một tuần nữa là Khanh kết thúc đợt thực tập. Chiều mưa, cô ngập ngừng hỏi:

– Anh cho em đi nhờ một đoạn nhé! Trời mưa to quá, ra đến trạm xe buýt thì ướt mất…

Khanh có thói quen đi xe buýt, vì “không bao giờ có cảm giác một mình”, có lần cô giải thích với Tường như thế.

Tường bật cười trước vẻ nghiêm trọng của Khanh:

– Trời ơi! Anh chở em vô tận nhà cũng được, có sao đâu mà…

Khanh nhoẻn cười ngượng nghịu:

– Em cứ sợ anh bận…

Khanh ngồi sau xe, xuýt xoa vì lạnh. Tường bật cười, khẽ nhắc:

– Ngồi cẩn thận, kẻo ướt đấy, nhóc!

Khanh rủ rê:

– Đi uống cà-phê? Em biết một quán hay lắm.

Khanh ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế đệm dày ở quán, liến thoáng như cô học trò cấp ba.

Tường thấy ngạt thở. Khanh không biết rằng đây là nơi ngày trước anh và Quyên thường ngồi. Và cái vẻ bé nhỏ của Khanh lúc này giống Quyên đến nao lòng.

Tường lặng im. Khanh hỏi điều gì đó loáng thoáng bên tai.

– Sao, em bảo gì?

Khanh ngạc nhiên:

– Anh sao thế? Có gì không ổn à?

– Không có gì! Mà em vừa hỏi gì cơ?

– À em bảo là hôm nay thứ bảy, anh có phải về sớm không?

Tường nhướn mắt:

– Để làm gì?

Khanh nghiêng đầu, nhìn anh lạ lẫm:

– Anh không đi chơi với chị ấy à?

Một khoảng tối vụt nhanh qua mắt, Tường lắc đầu. Khanh hơi khựng lại, không hỏi gì nữa, cắm cúi khuấy khuấy, gõ gõ tách cà phê.

Ngồi một lúc thấy có vẻ gượng gạo, anh đề nghị:

– Mình về nhé!

Khanh gật đầu, vẻ mặt không còn vui như lúc chiều. Bỗng nhiên, Tường thấy có lỗi, gượng cười:

– Hay là anh em mình đi ăn thứ gì đó đi!

Cô lắc lắc mái tóc nâu:

– Em muốn về nhà.

Anh thả Khanh xuống đầu con dốc. Rồi như có điều gì đó khiến anh phải nán lại nhìn cô. Hai tay đút vào túi áo khoác, cô chầm chậm đi xuống con dốc nhỏ. Hôm đó, anh về nhà rất muộn…

_________________

Vắng Khanh, cả phòng trầm hẳn. Chẳng còn giọng nói trong trẻo, cái dáng mảnh khảnh nhanh nhẹn. Ai cũng buột miệng: “Nhớ Khanh quá!”.

Chị trưởng phòng trêu:

– Tường nhớ cô bé ấy nhất đấy nhỉ?

Anh mỉm cười, lại cắm cúi với bản vẽ. Không có Khanh, anh thấy mình bận rộn, phải làm công việc nhiều hơn. Đôi lúc ngừng tay, anh cảm thấy thiếu thiếu, trống trải…

Mở ngăn kéo tìm cây bút dạ, tìm mãi không thấy, bực mình. anh kéo luôn ngăn tủ ra ngoài.

Thật bất ngờ, sâu trong góc ngăn là một lọ thủy tinh chứa đầy những viên kẹo trong trong, nhiều màu sắc, thơm lừng…

Anh mỉm cười, rồi rất tự nhiên, bóc luôn một viên, cho vào miệng. Một mảnh giấy từ vỏ bọc viên kẹo rơi ra: ”Cuộc sống là một bức tranh muôn màu. Hãy chấp nhận và yêu tất cả những mảng màu mình có, anh ạ”.

Tò mò xen lẫn thích thú quên mất việc anh tìm cây bút dạ, anh bóc tiếp viên thứ hai, thứ ba, thứ tư. Mỗi viên là một câu chúc rất ngộ.

Cuối cùng anh quyết định đóng nắp hộp lại, cất vào chỗ cũ.

Và cứ thế, thành một thói quen. Mỗi sáng ngồi vào bàn, việc đầu tiên anh làm là nhón lấy một viên kẹo, chờ đợi một lời chúc ngộ nghĩnh.

Những chiếc kẹo vơi dần, vơi dần trong lọ thủy tinh. Đến khi chỉ còn lại vài ba chiếc thì Khanh trở lại.

_____________

Anh không gặp được cô. Chỉ nghe nói là cô đi đâu ngang qua đây, thấy nhớ mọi người nên ghé vào thăm rồi đi ngay.

Lúc đó, anh sang phòng kế hoạch chưa về.

Không nghe thấy Khanh hỏi gì về anh, mà anh cũng không tiện hỏi ai, nên thôi. Về bàn làm việc lật giở từng tập tài liệu, bản vẽ, kể cả mở chiếc lọ thủy tinh, Tường thấy cũng chỉ còn đúng năm viên kẹo.

Không thấy Khanh để lại gì cho anh, một mảnh giấy với vài dòng thăm hỏi chẳng hạn… Có gì đó gần giống với sự thất vọng lẫn bực bội vô lý xuất hiện trong lòng.

Hình như cả ngày hôm đó anh làm việc nhiều hơn, để xua đi những cảm giác kỳ lạ…

Cơn mưa chiều ập tới, mọi người ngồi trêu chọc nhau. Anh bỗng nhớ đến giọng ngập ngùng khe khẽ của Khanh hôm nào: “Anh cho em đi nhờ một đoạn nhé…”.

Anh nhớ cái vẻ trẻ con của cô lúc ngồi sau xe, xuýt xoa vì lạnh. Cũng lâu lắm rồi mới có một cô gái ngồi sau lưng anh như thế…

Anh thảng thốt nhận ra mình đang nhớ Khanh. Nhưng không hiểu sao có gì đó ngăn lại, tựa như chính anh không dám tin vào cảm giác của mình.

Đôi khi, cảm giác chỉ là cảm giác. Mà anh thì cần nhiều hơn thế. Anh cần một niềm tin…

Tường không biết mình đã nói gì với Khanh dưới tán lá xanh của cây sấu già đầu con dốc nhỏ. Anh chỉ biết mình đã đứng chờ Khanh từ lâu lắm rồi. Có lần, anh chỉ kịp nhìn thấy cái dáng mảnh khảnh của Khanh bước xuống xe buýt phía bên kia đường.

Cũng có lần, anh đứng nhìn theo chân cô nghịch ngợm, vừa đi vừa nhảy lên để chạm vào những chiếc lá.

Nhiều lúc, anh cố ghìm mình, không bật gọi tên Khanh. Đó là khi anh nhìn thấy cô đơn độc, lặng lẽ ngồi phịch xuống dưới chiếc cổng màu xanh, rũ đầy những chùm hoa cát đằng.

Chờ đợi, chẳng biết để làm gì, hay chỉ để cho mình một cơ hội…

Cho đến khi Khanh ngước đôi mắt ướt nhìn Tường, thì thầm: “Em biết thế nào anh cũng đến mà!”, trong anh vỡ òa…

Hình như có điều gì đó mới mẻ đang nảy mầm đâu đây thật nguyên lành tinh khôi…

Hình như tay Khanh đang nằm gọn trong bàn tay ấm áp của anh.

Hình như… đó là tình yêu. Mà không, anh biết chắc chắn, đó chính là tình yêu…

“Bạn là đặc biệt!”

Nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta bị bỏ rơi, bị vò nhàu, bị vấp ngã và dính bẩn bởi những quyết định mà chúng ta đưa ra và những hoàn cảnh xảy đến trên đường chúng ta đi. Chúng ta cảm thấy như thể mình thật vô dụng, nhưng dù bất kỳ điều gì đã xảy ra hay sẽ xảy ra, bạn vẫn sẽ không bao giờ mất giá trị của mình”.

Bẩn hay sạch, nhàu nát hay gấp nếp gọn gàng, bạn vẫn sẽ là vô giá đối với những người yêu thương bạn. Giá trị cuộc sống của chúng ta được tạo ra không phải từ những gì chúng ta làm hay những người chúng ta biết, mà bởi CHÚNG TA LÀ AI.

“Bạn là đặc biệt – đừng bao giờ quên điều đó!”

Theo InspirationalStories

English
Exit mobile version