Hạnh phúc của anh trong vòng tay em

Trích dẫn:

“Đây là câu chuyện, cũng là giấc mơ bất kì người đàn ông nào cũng mơ ước, nó càng mãnh liệt trong tôi khi tôi thấy được hạnh phúc, tuy còn xa nhưng phải cố gắng bước tới để nắm bắt”

Đi làm về mệt, ngồi xuống salon, vợ cũng vừa đi làm về, không quản mệt nhọc, vợ tươi cười hỏi:

– Bữa nay anh có vui không?

Không hiểu sao một chút đùa nghịch thoáng lên, choàng tay, kéo vợ vào lòng.

Anh làm gì vậy? – Vợ bất ngờ, giật mình hỏi

Anh muốn ôm lấy hạnh phúc – Ôm chặt vợ, nhẹ siết vòng tay.

Anh bữa nay làm gì có lỗi với em à? – Vợ cười.

Chà, câu hỏi khó đây, vợ mình bao giờ cũng làm cho mình đầy bất ngờ.

– Uh, anh bữa nay làm một việc rất xấu, đó chính là yêu em nhiều hơn hôm qua, có phải xấu lắm không? – Mình siết chặt hơn nữa, nhẹ nhàng trả lời.

Bữa nay bị gì rồi, chọc người ta hoài – Vợ thoáng ngượng ngùng

Mà em xinh thế này, giỏi thế này, ngoan thế này, anh yêu em ngày càng nhiều hơn cũng là chuyện bình thường – Vợ vui vẻ cười vang nói tiếp.

Vợ lúc nào cũng vậy, lạc quan và tự tin cực kì, sống với vợ vui, mỗi ngày qua đều không nhàm chán.

Tự tin lắm cơ, có ngày anh hết yêu bây giờ – Nhẹ nhàng lấy tay nhéo mũi vợ.

– Thì ai thèm đâu, giỏi thì đi thích người khác đi. – Vợ đẩy tay ra.

Nếu làm được thế, nói làm gì nữa, thách thứ anh làm không được không à! – Cười khổ, thì thầm bên tai vợ.

Thế thì chỉ yêu mình em thôi nhé. – Vợ quay lại nhìn mình, nhẹ cười – Không, anh không yêu mình em đâu, chỉ yêu mình em em sẽ kiêu ngạo, anh còn phải yêu người khác nữa cơ…

– Con gái hay thật, tham lam thế!

Thấy vợ thoáng chau mày, vội tiếp: ” …yêu con của chúng ta

Chỉ giỏi cái nói linh tinh – Vợ xấu hổ, quay đi, tính bật dậy nhưng mình vẫn giữ chặt, vợ trách

Anh đói chưa, em đi nấu ăn, 15 phút là xong.

Vợ nấu ăn ngon thật, phù hợp khẩu vị nữa, nhớ lúc mới lấy, cô ấy rất giỏi nhưng lại kém tệ khi nấu ăn , càng ngày càng nấu ngon, (yêu chồng thế không biết). Nhưng mà phút giây ôm vợ trong vòng tay có chết cũng không muốn buông ra.

Thôi để tí nữa đi, giờ anh đang no rồi, đang thưởng thức đặc sản Cần Thơ mà, không thèm ăn thứ khác đâu! (vợ mình gốc Cần Thơ)

Lớn rồi mà cứ như con nít ấy, không chịu lớn đi – Vợ bật cười.

Lớn thì có gì vui, lớn rồi thì anh không được làm nhõng em nữa, lớn rồi thì anh không được ôm en nữa.

Nói rồi ôm chặt vợ hơn, ôm chặt lắm, cảm giác được vợ đang khó khăn để thở, cảm giác được vợ có lẽ đau nhưng mà cảm giác hạnh phúc rất gần gũi, không phải ở trên bàn tiệc nơi mình chiến thắng trong lễ kí hợp đồng, cũng không phải là trên sân tennis khi chiến thắng đối thủ, cũng không phải là khi nhận quyết đinh thăng chức, lên lương, cũng không phải trong sự ngưỡng mộ của các cô gái trẻ…Hạnh phúc đang trong tầm tay…và rất gần.

Đau em – Choàng tỉnh khi vợ nói.

Cuống quít thả nhẹ tay ra nhưng vẫn kiên quyết không buông, xoay vợ lại, nhìn vợ thật lâu, ngắm kĩ từng đường nét thanh tú của khuông mặt vợ, lấy tay xoa nhẹ má, vuốt nhẹ lên cánh mũi, bất giác thốt:

– Sau này anh muốn chết trước em

Thoáng thấy nét giật mình, lo lắng của vợ, đặt một ngón tay lên môi vợ, ngăn cho những lời lo lắng sắp thốt ra, ghì chặt lấy vợ:

Vì anh sợ cô đơn khi em ra đi nên anh muốn đi trước, vì anh sợ em sẽ lạ lẫm khi đi qua đó nên anh sẽ qua trước mua nhà…và vì anh ích kỉ, anh không muốn sống khi không thấy hạnh phúc kề bên.

Vợ vòng tay qua ôm lấy mình, cảm thấy ấm, ướt trên mắt vợ, vợ nói:

Em cũng ích kỉ, em cũng không muốn sống một mình.

Làm vợ khóc trong khi bản chất vợ là một người tràn đầy tự tin, luôn lạc quan vui vẻ cảm thấy lòng như thắt lại, nhưng nghe từng lời vợ nói, mới biết thế nào là cuộc sống, mới biết thế nào gọi là hạnh phúc. Đơn sơ thế nhưng cũng gần gũi thế.

Ôi nhân sinh, cuộc sống, hạnh phúc gần quá, trong vòng tay ta, phải biết trân trọng lấy nó, phải biết nắm bắt.

Giật mình tỉnh dậy, một giấc mộng đẹp, nhân vật chính vẫn là mình và cô ấy. Ngày mới đang tới, ánh sáng chiếu xuyên qua rèm cửa sổ, tiếng động rộn ràng bắt đầu một ngày lan truyền trong không khí.

Dậy thôi, phấn đấu mỗi ngày vì tương lai của bản thân và vì hạnh phúc nữa, hi vọng hạnh phúc thật gần.

Hữu Giáp

Ngày Ấy… Bây Giờ…

Ngày Ấy…

(Ban nhạc Cỏ Úa đang trình diễn ca khúc Hotel California nhân kỷ niệm 101 năm thành lập trường Quốc Học Huế)

Cấp 3 – Ban nhạc Cỏ Úa – Chuyên Toán Quốc Học Huế (95-98)

– Nghĩa Đói (bass)
– Tính Đĩ (drums)
– Hùng Gấu (vocals)
– Nam Lèo (rhythm guitar)
– Khoa Đẻ (rhythm guitar)
– Nhân Cu Li (lead guitar)

(Ban nhạc Cỏ Úa trong một buổi tập)

Cấp 3 – Những khoảnh khắc không thể nào quên…

Bây Giờ…>

Cuồng Nhiệt…

Sâu Lắng…

Trầm Tư…

Rạng Rỡ…
……………………
…………………………..

Philip Hung Cao
#tekfarmer

Tưởng Niệm

Vậy mà ta cũng đã đi gần được nửa cuộc đời rồi. Thời gian thoăn thoắt như cánh chim bay, chẳng chờ đợi một ai.

Ngồi một mình trong bóng đêm, nghe giọng hát Sĩ Phú như từng giọt rượu rót vào trong lòng. Ta khẽ châm điếu thuốc, chầm chậm đưa lên môi. Thật lạ là những người đã đến và đi khỏi cuộc đời ta đều ghét ta hút thuốc. Vẫn biết thuốc lá không tốt cho sức khỏe, nhưng thuốc lá đắng và khét, như chính cuộc đời ta. Ta đang cảm nhận những cảm xúc rất thật của cuộc đời mình.

Thỉnh thoảng ta lại khẽ trở mình, vì một vài vết thương lòng lại hiện về, đau nhói… Mắt Biếc năm xưa nay đâu? Ta lặng nhìn trái tim ta, chằng chịt nhiều vết thương của cuộc sống và tình yêu. Có những vết thương đã liền sẹo, có những vết thương vừa kịp lên da non, và có cả những vết thương hãy còn đang rỉ máu. Cứ mỗi vết thương vừa kịp lành, một vết thương khác lại khắc vào. Đó có lẽ là số phận của cuộc đời ta chăng?

Kể từ ngày ta cất tiếng khóc chào đời, có bao giờ lòng ta thực sự bình yên chưa nhỉ? Có lẽ là có rồi, mà cũng có lẽ chưa bao giờ. Những kỷ niệm thời thơ ấu chợt ùa về. Ta thấy ta đang sống hạnh phúc, sung sướng, đầy đủ, sung túc và ấm áp trong gia đình của mình. Vậy mà… Cuộc đời là như vậy đó, chẳng ai có thể biết trước được chữ ngờ. Ta nhớ những lúc ta phải nhịn đói đi học. Ta nhớ những lúc ta ngất xỉu trên lớp vì đói. Ta nhớ lúc cô chủ nhiệm gọi ta ra khi ta đang học, chỉ để ôm chầm lấy ta và khóc, vì biết tất cả những gì ta đang phải chịu đựng. Ta nhớ những lúc những người bạn cũ của cha ta ngoảnh mặt đi, khi ta lễ phép chào. Ta vẫn còn nhớ những lời nhục mạ mà họ dành cho cha ta và ta. Chỉ cách đó không lâu thôi, họ vẫn còn đến nhà ta, uống trà, đọc sách và đàm đạo cùng cha ta cơ mà? Ta vẫn còn nhớ những khoảnh khắc những người đã đến và đi khỏi cuộc đời ta, vì cảm thấy tủi thân khi phải ở bên cạnh ta, với gia đình hoạn nạn của ta.

Vậy đó, cuộc đời này đã dạy ta quá nhiều điều, cuộc đời đem lại cho ta nhiều trái đắng, cho ta những bài học mà có khi ta có sống thêm kiếp nữa cũng chưa chắc có cơ hội được học. Có ai đó đã nói: Chúng ta không chọn được nơi chúng ta sinh ra. Nhưng nếu như có kiếp sau, ta vẫn mong được sinh ra trong gia đình hiện tại của ta. Chính vì vậy, ta mới hiểu được rằng ranh giới giữa giàu nghèo là thật mong manh, ta mới hiểu được rằng ranh giới giữa hạnh phúc và đau khổ thật quá mong manh. Giàu đó, rồi nghèo đó. Hạnh phúc đó, rồi cũng khổ đau đó.

Ta sống nhiều với cảm xúc của mình. Có lẽ chính vì vậy, mà tâm hồn ta nhạy cảm và dễ bị tổn thương. Nhưng ta chưa bao giờ hối tiếc với tất cả những gì ta đã trải qua. Ta đã dâng tặng cuộc sống và tình yêu tất cả những gì mà ta có. Dù hạnh phúc, niềm vui mà ta đã có thật mong manh và ra đi nhanh như cơn gió thoảng để lại buồn đau và những niềm riêng chôn dấu, ta vẫn sẽ tiếp tục sống với cảm xúc của mình. Ta vẫn sẽ sống hết với tất cả những gì ta có với cuộc đời và tình yêu. Sau tất cả những gì ta đã trải qua, ta thấy mình vẫn xứng đáng có được hạnh phúc và yêu thương. Ta vẫn luôn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ.

Vậy thôi đó, hôm nay ta tưởng niệm quãng đường dài gần một nửa cuộc đời của ta.

Thôi thì, ta khép lại một quãng đời
Thôi thì, ta phải bỏ lại phía sau những thứ không thuộc về ta
Thôi thì, ta phải tiếp tục bước về phía trước
Thôi thì, ta đi tìm số phận của ta…

Nhạc tắt, rượu hết, thuốc cũng đã tàn như đêm trắng. Ngoài kia, hình như bình mình đang vẫy gọi ta lên đường. Chuyến đi tìm lại cuộc đời ta…

Đêm nay, ta đi gần hết nửa cuộc đời…

Philip Hung Cao
#tekfarmer

Giải Trí: Truyện Thỏ Bông

Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. A lô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa.

Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện Chị thỏ bông đi lạc.

“Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông đành ở lại.

“Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.

“Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông tặc lưỡi ở lại. Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Đi được một đoạn thì thấy anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.”

Cô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì ?”

Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông…, mãi cũng sai, đành hỏi cô.

Cô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”. Đương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái mát-xa tinh ranh làm anh buồn cười – cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.

Thưa chị em phụ nữ,

Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.

Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói . “Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình” Nghe như một châm ngôn.

– Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh ấy phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.

– Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.

– Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.

– Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.

– Bởi vì các chị quá hiền,

– Bởi vì các chị quá dữ,

– Bởi vì các chị quá ngăn nắp,

– Bởi vì các chị quá bừa bộn…

Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.

Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.

Trong khi đó,

Thưa các chị,

Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:

1. Các chị dễ rơi vào tình huống “chị thỏ bông” hơn các anh

Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông, rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; chỉ rất may cho các anh, rằng chị đã ở cái thế “bàn thờ” của phụ nữ Á Đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì…

2. Luôn có những người khác mà chị không biết

Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.

Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.

Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Đó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Đàn ông không nói với các chị rằng, n�
��u càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chỉ thành hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.

Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.

Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.

3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị

Chị thỏ bông có khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ nhai cà rốt với mình.

Tóm lại:

Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ ?

Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1,5/10 mà thôi.

Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.

Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa.

Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Để không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.

Sưu tầm

English
Exit mobile version