Chuyện tình hai cái gối

Dù đôi bờ cách trở

Dù 2 cực trái dấu

Vẫn yêu em say đắm 😡

Anh gửi tình theo gió…..

…..lời thì thầm tình yêu

……hát mãi lời tình ca

anh vẫn đợi chờ….

hy vọng và kiên trì

Nhưng…..1 phút bốc đồng

Anh trở nên liều lĩnh :kiss:

Tất nhiên phải bị phạt

Anh bít lỗi rồi mà :sorry

Mình thành đôi em nhé ><

Sưu tầm

Giúp bạn trai chọn… vợ

Vào siêu thị, hàng tốt ai cũng chọn. Nhưng chọn vợ không giống như vậy, bởi “tốt với người này, chưa chắc tốt với người kia”. Điều quan trọng là “biết người biết ta” để thực hiện phương châm “nồi nào vung ấy”. Xin giới thiệu với bạn một “catalog” các cô gái để bạn đê bạn suy ngẫm xem ai sẽ phù hợp với chính bạn.

1. Nhóm giàu cá tính

Đa số các cô gái thông minh mới có thể có cá tính được. Họ đã yêu ai, bất chấp mọi khó khăn, họ giành lấy và bảo vệ bằng được tình yêu của mình. Nhưng khi đã thấy ngán, họ sẵn sàng “gút – bai” không thương tiếc. Nỗi buồn chia tay của họ không kéo dài quá 3 ngày.

Nếu bạn trai nào cao tay hơn họ, khiến họ phục sát đất thì có thể kết đôi với họ mà không sợ họ coi thường, dắt mũi. Hoặc bạn là chàng trai thư sinh ngoan ngoãn, chấp nhận coi các cô gái này là nơi nương tựa, thì họ cũng sẵn lòng che chở. Còn nếu bạn chỉ là đàn ông bình thường, bạn hãy suy nghĩ thật kỹ nhé!

2. Nhóm tiểu thư khuê các

Có thể nói những cô tiểu thư khuê các là mặt đối lập của những cô gái giàu cá tính. Họ đi nhẹ nói khẽ, ăn một cọng giá đỗ cũng cắn làm đôi, uống hớp nước phải uống từng ngụm nhỏ. Họ hay dỗi, hay hờn, hay tự ái. Mỗi ngày họ có thể khóc 5-7 lần. Sáng dậy muộn quá – khóc. Đến cơ quan, sếp phê bình một câu nhẹ – khóc.

Nếu là chàng trai nhạy cảm, có tâm hồn thơ thẩn, thích xem phim tâm lý Hàn Quốc, mê cải lương, không ưa các cô gái giàu cá tính, thì với những cô tiểu thư khuê các, bạn sẽ thành một đôi “chim cu”. Còn nếu bạn nóng tính, ăn to nói lớn, hay thất hứa, không thích quan tâm tới người khác, yêu sự tự lập… hãy tránh xa họ, nếu không bạn sẽ làm họ hết nước mắt. Còn chính bạn, sẽ có lúc bạn phát ớn vì cái sự nhỏ nhẹ của họ đấy.<

3. Nhóm các “nặc nô”

“Nặc nô” là từ dân gian, dùng để chỉ những cô gái lắm lời, hơi đanh đá, chua ngoa, thích nghịch ngợm, chọc phá người khác. Họ đi đến đâu là ở đó “vui nổ trời”. Khẩu khí của họ khá mạnh. Khi tranh luận (hay cãi nhau), họ thường áp đảo đối phương, bởi họ xoay vần tình thế rất nhanh.

Nết tốt ở họ chính là “lòng dạ thẳng ngay”, “khẩu xà tâm phật”. Không bao giờ ác tâm, ác ý với ai. Họ hay bênh vực kẻ yếu và thẳng tay trừng trị những kẻ bội bạc. Đám thanh niên, đàn ông rất thích chơi với họ, bởi lúc bí, có thể rủ họ đi “uống rượu” như một người bạn trai.

Nếu bạn trai nào cũng giống họ, có thể kết bạn với họ. Còn bạn trai nào là “cậu ấm”, “công tử bột”, “tâm hồn mỏng manh”, kết đôi với những cô “nặc nô”, sẽ được cô ấy che chở, bênh vực. Còn anh nào có ý định không nghiêm túc, cẩn thận, kẻo họ “cho một chưởng” là sợ đến già.

4. Nhóm “tư cách sếp”

Đây là những cô gái thông minh, có tài tổ chức, tháo vát trong giao tiếp, hoạt bát trong ăn nói. Khi còn nhỏ, họ là những lớp trưởng, lớp phó, bí thư Đoàn. Vào đại học, họ là “linh hồn” của lớp. Họ đầu têu ra các phong trào, các hoạt động, các cuộc thi. Thường thì họ không phải là hoa khôi, nhưng nhiều anh ngưỡng mộ họ, bởi họ khôn và khéo. Họ hơi kiêu và thường coi thường những anh con trai học kém, lười làm, nhút nhát, hoặc có tính cách mờ nhạt.

Nếu bạn không thuộc dạng thủ lĩnh, xin đừng bén mảng tới với họ. Nhưng nếu bạn không thật sự xuất sắc, song lại tốt bụng, chăm chỉ, ngoan ngoãn, có ý chí và nghị lực, bạn có thể được các cô gái này thương mến và tận tình giúp đỡ. Có được người vợ như họ, bạn sẽ nhẹ nhàng rất nhiều, nhưng bạn đừng tự ái khi cô ấy giành vai trò trụ cột trong mọi công việc.

5. Nhóm bình thường

Khi vẽ chân dung họ, ta không biết có điều gì là đặc sắc. Họ lặng lẽ, mờ nhạt, túc tắc, lẫn trong muôn người. Khi cần biểu quyết, họ nhìn trước ngó sau xem “người ta làm sao thì mình làm vậy”. Họ làm mọi việc theo nghĩa vụ, không hăng hái, cũng chẳng trễ nải.

Nếu bạn chỉ là anh đàn ông bình thường, thì lấy người con gái như vậy, bạn yên tâm, bởi gia đình bạn sẽ êm ấm, nhưng hơi tẻ nhạt. Bạn sẽ có cô vợ chịu khó đi chợ, cần mẫn nấu ăn, lau nhà, giặt đồ mà không bao giờ đòi hỏi bất cứ một sự bù đắp nào từ phía bạn.

Hãy suy nghĩ kĩ, so sánh mình với “đối phương” để vạch ra cho mình một “kế sách chọn vợ” phù hợp nhất nhé. Chúc thành công!

Theo Duy Bình

Hãy để anh yêu em

Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.

Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.

“Tôi phải thành công trong cuộc sống” – Anh luôn tự nói với bản thân – “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.

Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.

Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!

Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.

Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.

Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc…

Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa.

Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.

Theo LoveFateDestiny

Anh yêu em khác mọi người

Em bảo anh: “Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga”. Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Sao em không đi taxi? Em có mệt không? Thế nhưng anh lại bảo: “Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo”.

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. Bấy giờ em mới phát hiện: Thì ra anh yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì cả – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy”. Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được. Thế nhưng anh lại bảo: “Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?” Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. Lúc ấy em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em sợ có ngày em sẽ hói luôn cả đầu”. Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: “Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ”. Nhưng anh lại bảo: Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn. Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ bị hói đầu nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy”. Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút… đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: “Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi”. Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. Bấy giờ em mới phát hiện là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này”. Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh. Thế nhưng anh lại nói: Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì? Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. Bấy giờ em mới phát hiện ra là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia”. Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé! Thế nhưng anh lại bảo: Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không. Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất”. Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất. Thế nhưng anh lại bảo: Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu. Bấy giờ em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là bạn thường rất miễn cưỡng chấp nhận người nào đó đã theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và
mình đã sở hữu – đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.

Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

Các nhà triết học nói: Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy. Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Yi Ming (Trung Quốc)- Nguyễn Hải Hoành dịch

Điều kì diệu mang tên tình yêu

(Hoathuytinh.com) Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngừơi ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tỉnh yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế.

Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu , đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi . Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình .Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình.

English
Exit mobile version