Poem: Nếu Anh Là

Nếu anh là đá giữa hoang vu
Em như rong rêu bám nhẹ đu
Chia sớt phong ba và bão tố
Đêm về gối mộng ngủ vô tư

Nếu anh là giọt mưa đang rơi
Xin rớt xuống đây làm ướt môi
Chảy ngược vào lòng em ở đó
Tình yêu một thuở đã lên ngôi

Nếu anh là giọt sương mai
Em là hoa trong gió lay
Nếu anh là bút mực xanh lơ
Em xin làm giấy trắng anh họa thơ

Nếu anh là nhện giăng tơ sầu
Hãy phủ đời em lắm bể dâu
Ước muốn có anh cùng gỡ rối
Mai này thắm đượm hương trầu cau

Thinkin’: Đừng Đợi!!!

Đừng đợi nhìn thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười lại.

Đừng đợi
đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương lại.

Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới thấy giá trị của tình thân ái.

Đừng đợi có một công việc thật vừa ý� rồi mới bắt đầu làm việc.

Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới nhận thấy những lời khuyên.

Đừng đợi đến khi có nhiều thời gian rồi mới rèn luyện bản thân.

Đừng đợi đến khi làm người khác buồn lòng rồi mời nói lời xin lỗi.

Đừng đợi vì bạn không thể biết mình sẽ phải đợi đến bao giờ!!!

Tình yêu xuất phát từ trái tim

Tình yêu không là một đồ vật để bạn có thể nhìn hoặc cầm nắm mà phải được cảm nhận bằng trái tim…

Những hành khách trên xe buýt nhìn một cách thông cảm một người phụ nữ trẻ xinh đẹp với một chiếc gậy màu trắng làm vật chỉ đường. Cô ấy trả tiền vé rồi dùng bàn tay chạm vào từng dãy ghế để tìm chỗ ngồi. Sau đó cô ngồi xuống, đặt túi xách lên đùi và tựa chiếc gậy vào thành ghế. Ðã một năm trôi qua kể từ ngày Susan, tên người thiếu phụ, trở nên mù lòa. Một sự chẩn đoán sai lầm trong y học đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời cô, đưa cô vào thế giới của đêm tối, giận dữ, thất vọng và tự ti. Tất cả cô đều trông chờ vào Mark, người chồng yêu quý của mình.Mark làm việc ở hãng hàng không quốc gia. Anh yêu vợ chân thành. Khi nhìn thấy nàng chìm dần trong sự ủ rũ và tuyệt vọng, anh rất đau lòng và quyết định giúp nàng trở nên tự tin và độc lập. Cuối cùng Susan cũng sẵn lòng trở lại làm việc, nhưng làm cách nào để nàng đến được sở làm? Nàng vẫn thường đi xe buýt nhưng bây giờ việc đi lại trên đường một mình khiến nàng rất hoảng sợ. Mark sẵn lòng đưa vợ đến sở làm mỗi ngày mặc dù nơi họ làm việc rất xa nhau. Lúc đầu điều ấy cũng an ủi được những nỗi đau mà Susan phải gánh chịu cũng như khiến Mark cảm thấy mình không là người vô dụng. Về sau, Mark thấy mình cần phải sắp xếp lại mọi thứ và anh nhận thấy Susan phải đi xe buýt trở lại, không thể suốt ngày nàng cứ dựa dẫm vào anh. Anh muốn vợ phải độc lập và tự tin như ngày xưa. Ðiều này đã khiến Susan giận dữ như thế nào và nàng cho rằng Mark đang dần bỏ rơi mình. Nàng đã khóc thật nhiều. Trái tim Mark đau nhói khi nhìn thấy những giọt nước mắt của nàng nhưng anh muốn nàng phải cứng rắn hơn, phải chấp nhận hoàn cảnh mà vẫn vui sống. Một vài ngày đầu, Mark dạy nàng cách bước lên xe buýt và sử dụng những giác quan khác để thích nghi với điều kiện sống hiện tại. Ðiều đó càng làm Susan cảm thấy khổ sở. Nàng luôn cảm thấy mình vô dụng và bị bỏ rơi khi phải một mình đối diện với thế giới hỗn độn bên ngoài mà không có sự che chở của người chồng thương yêu.

Mọi việc ban đầu rất khó khăn cho Susan nhưng cô cũng dần quen và thích nghi được. Một buổi sáng nọ, Susan vẫn đi làm như mọi khi và lúc cô đưa tiền vé, người tài xế nói: “Tôi cảm thấy ganh tị với cô đấy”. Susan không chắc người tài xế đang nói với mình. Có ai trên đời này lại đi ganh tị với một người luôn phải chật vật với cuộc sống không như những người bình thường khác. Cô hỏi một cách tò mò: “Ông đang nói chuyện với tôi ư? Tại sao ông lại ganh tị ?”.Người tài xế trả lời: “Chắc cô cảm thấy rất hạnh phúc khi người khác quan tâm chăm sóc nhiều đến như thế”. Susan lắc đầu: “Tôi không hiểu ý ông”. “Ôi, cô không biết à? Cứ mỗi sáng, tôt thấy một người đàn ông rất đẹp trai đứng ở góc đường nhìn cô xuống xe buýt và băng qua đường. Anh ta đứng đó để chắc chắn rằng cô qua đường một cách an toàn và chỉ lái xe đi khi bóng cô khuất nơi văn phòng làm việc. Anh ta vẫn thường nhìn cô một cách trìu mến và mỉm cười với cô. Cô thật là một người phụ nữ may mắn”.

Tình yêu không là một đồ vật để bạn có thể nhìn hoặc cầm nắm mà phải được cảm nhận bằng trái tim. Ðôi khi sự yêu thương vô điều kiện không thể hiện ra bên ngoài nhưng nó lại nồng nàn và sâu lắng hơn bao giờ hết.

Tình yêu , Giàu sang và Thành công

Em hãy ra ngoài và mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn…

Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.

Ông chủ có ở nhà không? – họ hỏi
Không, chồng tôi đi làm rồi – bà trả lời.
Thế thì chúng tôi không thể vào được.

Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông – vẫn chờ từ sáng – vào nhà.

Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được – họ trả lời.
Sao lại thế? – người phụ nữ ngạc nhiên hỏi

Một người giải thích: “Tên tôi là Tình Yêu, ông này là Giàu Sang, còn ông kia là Thành Công. Bây giờ hai vợ chồng bà hãy quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.

Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật – người chồng vui mừng – đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu Sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”. Nhưng người vợ không đồng ý. “Tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành Công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”. Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bỗng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình Yêu là tốt hơn cả. Nhà mình sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”. “Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái – người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ – Em hãy ra ngoài và mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.

Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình Yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”. Thần Tình Yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình Yêu. Vô cùng ngạc hiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình Yêu. Tại sao các ông cũng vào? Các ông đã nói không thể vào cùng một lúc kia mà”. Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giầu sang hoặc Thành Công thì sẽ chỉ một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình Yêu nên cả ba chúng tôi sẽ cùng vào. Bởi ở đâu có Tình Yêu thì ở đó sẽ có Thành Công và Giàu Sang”.

Ba thứ quý nhất của cuộc đời

Đây là một bức thư gửi cho con, trong blog của một phụ huynh không tiện chia sẻ bằng lời, về ba món quà quý giá nhất của cuộc đời.

Hồi còn bé con rất nghịch, cứ thường hay hỏi tới hỏi lui chỉ vài câu “Tại sao?” Ba cười không đáp, chỉ hướng dẫn con tự tìm câu trả lời. Con khóc òa và chạy lại hỏi bà nội tại sao thế này, tại sao thế nọ… và ba đã nghe bà nội trả lời: “Cháu yêu của bà, mọi vật tồn tại trên đời này đều có lý do riêng của nó. Nếu không có lý do thì chúng chẳng tồn tại trên đời làm gì. Quan trọng nhất là mỗi thứ, mỗi loài đều có tên gọi. Tên gọi chẳng làm nó khác đi so với bản chất của nó, mà chỉ khác đi trong suy nghĩ của mỗi người, vì cái tên đó là do con người đặt ra…”

Từ đó về sau ba chưa bao giờ thấy con quên giới thiệu tên mình với bất cứ ai, dù đó là người quen hay người lạ, thậm chí với con gấu bông Kina mà con yêu thích. Con đã tự giới thiệu một cách đầy đủ cả họ cả yên một cách trân trọng như để khẳng định sự có mặt của con trên thế gian này. Ba mẹ rất vui khi con hãnh diện về tên của mình, như một món quà mà ba mẹ dành riêng cho con.

Con cũng luôn nhớ tên những người bạn không những thế con còn đặt tên cho tất cả mọi thứ và đặt tên cho cả những thứ mà mình không biết gọi là gì… Mong con hãy ghi nhớ rằng, điều quý giá đầu tiên là “những tên gọi”

Hôm trước cả nhà rất vui khi cu Bin em con chào đời. Điều trùng hợp là cũng vào ngày tháng vài năm trước, con cũng ra đời. Hai chị em con có chung ngày sinh nhật. Ngày sinh nhật – ba không biết có giống như Trịnh Công Sơn đã nói “tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người” hay không, nhưng các con ơi, các con đâu thể nào từ chối được số phận.

Lời chúc của ba mẹ trong ngày sinh nhật hai chị em con là “Hãy sống và can đảm”. Đói thì ăn, mệt thì nghỉ, đừng lo lắng nhiều vì cuộc đời vốn rất đơn giản. Rồi mỗi năm vào ngày này, tận 5 năm, 10 năm hay 20 năm nữa ba mẹ mong con sẽ luôn yêu quý và tự hào vì ngày mà con đã góp một phần nhỏ bé của mình vào cuộc đời, con nhé.

Cám ơn hai chị em con đã đến cùng gia đình chúng ta. Ba mẹ yêu các con rất nhiều và “ngày sinh” phải chăng không phải là điều quý giá thứ hai?

Năm bông hồng ba dành tặng mẹ với ý nghĩa “Anh yêu em nhiều lắm” và ba muốn làm điều này mỗi ngày dù không cần bất cứ lý do nào. Ba mẹ đã sống với nhau bao nhiêu năm rồi nhỉ? Quãng thời gian 40 năm là một đoạn đời không ngắn. Con hỏi vì sao ba mẹ có thể chung sống với nhau hạnh phúc như thế? “Tình yêu”… chắc chắn là do tình yêu con ạ! Ba mẹ tin các con sẽ hiểu khi lớn.

Con đừng nghĩ tình yêu là đau khổ, là giận hờn là chia tay… Con cũng đừng hiều nhầm rằng tình yêu là hoa hồng, là nắng tươi và đường mật. Tình yêu là cách các con sống, cách các con chia sẻ với nhau trong đời. Đây là điều quý giá cuối cùng!

Gửi các con yêu của ba mẹ!


English
Exit mobile version